<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-19351005</id><updated>2011-11-29T11:08:48.769+07:00</updated><title type='text'>TRAN XUAN AN - QUE NHA YEU DAU</title><subtitle type='html'>Trong khu vườn tưởng tượng trên đất đai hiện thực, giữa ranh giới của các phương thức phản ánh - biểu hiện: trữ tình (đoản thi, ngâm khúc), tự sự (truyện thơ, tiểu thuyết), kịch (nhập thân, gián cách), tôi muốn tạc nên một pho tượng Người Nữ - pho tượng biểu trưng cho Cái Đẹp. 
TXA.</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://tranxuanantruongcatho7.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/19351005/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranxuanantruongcatho7.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Phan Huyên Đình (Trần Xuân An)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04366565891846379473</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://photos1.blogger.com/blogger/3234/1819/1600/A%203.1.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>1</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-19351005.post-113308257563587991</id><published>2005-11-27T15:57:00.000+07:00</published><updated>2007-02-06T15:10:31.694+07:00</updated><title type='text'>QUÊ NHÀ YÊU DẤU</title><content type='html'>&lt;strong&gt;TRẦN XUÂN AN&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;QUÊ NHÀ YÊU DẤU&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;trường ca thơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NHÀ XUẤT BẢN VĂN NGHỆ TP. HỒ CHÍ MINH&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1998&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Tặng các học sinh thân yêu của tôi (*)&lt;br /&gt;TXA.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(*) Có lẽ cần viết rõ hơn lời đề tặng này: Tặng các học sinh thân yêu của tôi tập trường ca thơ này, một trường ca thơ ca ngợi một tấm gương sáng về ý chí, nghị lực vượt qua khó khăn, bi kịch, và về khát vọng học tập, nghiên cứu khoa học để cống hiến cho xã hội, cho Tổ quốc; ý chí, nghị lực và khát vọng ấy là phương thuốc chữa lành tất thảy mọi “vết thương tinh thần”…&lt;br /&gt;                                   (Ghi chú ngày 28. 03. 2005)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;…&lt;br /&gt;&lt;em&gt;người con gái ấy côi cút&lt;br /&gt;giữa rợn ngợp cõi đời&lt;br /&gt;nhưng ngọn lửa không tắt&lt;br /&gt;bấc nến thắp ngời trong khối ngọc&lt;br /&gt;hồng thơm sáng tươi&lt;br /&gt;và ấm nóng&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(trích &lt;em&gt;”Kết tinh”&lt;/em&gt;, trong &lt;em&gt;”Lặng lẽ ở phố”&lt;/em&gt;, 1995)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NGƯỜI ĐÀN BÀ TẬP MỈM CƯỜI&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;người đàn bà ba mươi tuổi&lt;br /&gt;lặng lẽ&lt;br /&gt;buồn&lt;br /&gt;chiếc áo ngành y ngời nắng trắng&lt;br /&gt;những bức tường nhà thương&lt;br /&gt;bóng cây loang lổ, trắng&lt;br /&gt;nguệch ngoạc dây xanh leo rối bời&lt;br /&gt;bòng bong quấn bao sợi thép&lt;br /&gt;giàn lưới ô vuông hoa pháo thắm bừng&lt;br /&gt;người đàn bà ba mươi tuổi&lt;br /&gt;lặng lẽ buồn&lt;br /&gt;chút hạnh phúc vỡ, trong tim&lt;br /&gt;ngực gió lùa &lt;br /&gt;                     riêng niềm tóc rối!&lt;br /&gt;lời chúc lành&lt;br /&gt;những tiếng rên la hạnh phúc&lt;br /&gt;những trẻ thơ chào đời hạnh phúc tiếng khóc sơ sinh&lt;br /&gt;những tiếng nựng tiếng cười hạnh phúc&lt;br /&gt;cơ hồ vang lên từ niềm lặng lẽ&lt;br /&gt;nỗi buồn sau lồng ngực&lt;br /&gt;bên trong chiếc áo ngành y ngời nắng trắng&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;lặng lẽ &lt;br /&gt;tập mỉm cười&lt;br /&gt;lặng lẽ nhịp mòn năm tháng&lt;br /&gt;nửa căn nhà hẻm tối và nhà thương&lt;br /&gt;ngày ngày lặng lẽ đi về&lt;br /&gt;tự kê đơn uống từng nốt nhạc ru&lt;br /&gt;                            thơm thơm hương sữa&lt;br /&gt;thanh thoát tươi xinh thầm thì sâu lắng&lt;br /&gt;vỗ về dỗ dành trái tim&lt;br /&gt;cơ chi trái tim một đời mãi hoài thơ dại sơ sinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;MỘT MÌNH VỚI CON&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đôi mắt nâu trẻ thơ&lt;br /&gt;sau mỗi ngày, tan hết trong em&lt;br /&gt;                           bao nỗi niềm chát đắng&lt;br /&gt;hai viên thuốc nhiệm mầu&lt;br /&gt;của niềm vui làm mẹ, một mình!&lt;br /&gt;tiếng cười trong veo trẻ thơ&lt;br /&gt;ngọt li nước suối&lt;br /&gt;rót vào trái tim vỡ&lt;br /&gt;tràn nước mắt thấm loang ngực áo&lt;br /&gt;nụ cười mặn&lt;br /&gt;của niềm vui làm mẹ, một mình!&lt;br /&gt;bụi xe ngợp gió&lt;br /&gt;con đường thân quen ngoại thành&lt;br /&gt;đưa mẹ con em về hẻm phố&lt;br /&gt;đông và ồn&lt;br /&gt;buồn tênh âm u nửa căn nhà vắng&lt;br /&gt;đèn xối òa ánh sáng&lt;br /&gt;rơi vào em từng nốt nhạc ru&lt;br /&gt;từng giọt giai điệu&lt;br /&gt;thánh thót, lắng trầm&lt;br /&gt;có vị ngọt cay&lt;br /&gt;khói bếp&lt;br /&gt;những viên than màu bóng tối&lt;br /&gt;đỏ hồng&lt;br /&gt;truyền vào máu em chất lửa&lt;br /&gt;sức sống&lt;br /&gt;từng ngày&lt;br /&gt;của niềm vui làm mẹ, một mình!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;KHÚC RU KÍ ỨC&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đêm khuya&lt;br /&gt;ạ à ơi&lt;br /&gt;ca dao Phương Nam ru hời giọng Trung&lt;br /&gt;mẹ ru em thuở xa xăm bé bỏng&lt;br /&gt;ngày xưa ngày xửa&lt;br /&gt;mù sương vợi vời&lt;br /&gt;em lại ru con theo nhịp đưa nôi&lt;br /&gt;nhịp ru tiềm thức&lt;br /&gt;một ấu thơ buồn&lt;br /&gt;quê ngoại à ơi cát trắng nắng chang&lt;br /&gt;mưa dầm xám ngắt&lt;br /&gt;mẹ được gửi vào đây&lt;br /&gt;năm hạn mất mùa&lt;br /&gt;cánh đồng lúa xép, cánh đồng trắng rơm&lt;br /&gt;bão gió lửa, tre cọ nhau phực cháy&lt;br /&gt;cái đói nám mặt người&lt;br /&gt;mẹ đen gầy ngọn cỏ khét khô&lt;br /&gt;giặt giũ, thổi cơm, bồng con cho chủ&lt;br /&gt;từ Miền Tây cha giạt trôi lên&lt;br /&gt;trái úng tấp vào bến cảng&lt;br /&gt;quê nội phù sa ơi hỡi lênh đênh&lt;br /&gt;cội nguồn bản quán&lt;br /&gt;bẩm sinh trong em hai vết thương buồn&lt;br /&gt;đêm khuya à ơi&lt;br /&gt;em ru con&lt;br /&gt;bồng bềnh, vắng lặng&lt;br /&gt;chắt đắng cay thành điệu ru dịu ngọt&lt;br /&gt;chẳng muốn di truyền cho con &lt;br /&gt;                                    quá khứ tủi hờn?&lt;br /&gt;chẳng muốn di truyền cho con &lt;br /&gt;                                    ảo tưởng&lt;br /&gt;những gốc gác vẽ vời!&lt;br /&gt;có gì đâu con ơi&lt;br /&gt;má chưa hề là người chạy trốn dĩ vãng&lt;br /&gt;đêm khuya à ơi ru hỡi&lt;br /&gt;ngoan lành giấc ngủ con tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;BẤT GIÁC, NIỀM ĐAU CŨ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;tập lại nụ cười đã quên&lt;br /&gt;bao nhiêu năm sáng dịu dàng gương mặt&lt;br /&gt;(ngọn gió li hôn xám buồn thổi tắt)&lt;br /&gt;thôi nhé, tôi ơi,&lt;br /&gt;               tươi lên câu chào thân mến&lt;br /&gt;chào bốn người mẹ trẻ&lt;br /&gt;vừa rời giường sinh nở&lt;br /&gt;thiêm thiếp nguôi ngoai&lt;br /&gt;              những tháng hồi hộp lo âu&lt;br /&gt;              những ngày chuyển dạ&lt;br /&gt;              cái buốt xé đớn đau&lt;br /&gt;thoảng nét vui trên môi tái nhợt&lt;br /&gt;mong chẳng có ai buồn&lt;br /&gt;bốn trẻ sơ sinh khỏe hồng&lt;br /&gt;hồng hào cả căn phòng&lt;br /&gt;nhưng hẳn vẫn có ai buồn?&lt;br /&gt;một người mẹ còn rất trẻ&lt;br /&gt;con số mười bảy dưới cái tên rất xinh&lt;br /&gt;                                          trên tấm biển nhỏ&lt;br /&gt;cố tình chăng, vắt chiếc áo nhạt xanh che lấp&lt;br /&gt;chừng như không một ai đến thăm&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;lắng nghe nhịp mạch nhịp tim &lt;br /&gt;                                cho mẹ và con&lt;br /&gt;yên tâm, tần ngần…&lt;br /&gt;thoáng hiện bóng dáng cô điều dưỡng&lt;br /&gt;đã đến giờ cho bé bú&lt;br /&gt;những giọt sữa non trong veo&lt;br /&gt;bốn đôi vú căng hồng&lt;br /&gt;rê nuốm hồng trên môi các bé đỏ hồng&lt;br /&gt;bốn đôi môi nhỏ khe khẽ máy động&lt;br /&gt;                                 dưới những giọt sương&lt;br /&gt;rất thương, rất đỗi dễ thương&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;ngồi bên giường người mẹ trẻ&lt;br /&gt;mười bảy tuổi cô đơn&lt;br /&gt;tập mỉm cười nụ cười đã quên&lt;br /&gt;bất giác sững sờ nhìn bầu vú tròn&lt;br /&gt;rưng rưng nhìn cái vụng về luống cuống cho con bú&lt;br /&gt;bất giác đưa tay lên ngực mình&lt;br /&gt;nghèn nghẹn niềm đau cũ&lt;br /&gt;vết thương cũ không lành&lt;br /&gt;bỗng thấy mình thật quá vô tâm &lt;br /&gt;   khi bước khỏi chiếc giường này&lt;br /&gt;cảm giác hôm nay đậm đặc&lt;br /&gt;chồng lên hàng ngàn cảm giác &lt;br /&gt;          trước hàng ngàn sản phụ sinh nở trên tay&lt;br /&gt;em gái ơi, đứa con máu thịt của em&lt;br /&gt;đã dạy em và tôi cười rồi đấy&lt;br /&gt;ngoài kia,&lt;br /&gt;          giàn hoa pháo mãi hoài vô thanh trong nắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ĐIỆP KHÚC TRẦM&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;em ru con thinh lặng&lt;br /&gt;đêm ạ à ơi một điệp khúc trầm&lt;br /&gt;con hồng hào tròn giấc&lt;br /&gt;em ru tuổi thơ em&lt;br /&gt;xanh xao khóc ngất&lt;br /&gt;trong chập chờn khuya thanh thản&lt;br /&gt;dễ dàng quên đi sao cứ muốn nhớ về&lt;br /&gt;sơ sinh, đâu phải lụa hồng&lt;br /&gt;nôi tre ai cho&lt;br /&gt;tả tơi manh tã&lt;br /&gt;chái lá dừa lọt nắng dột mưa&lt;br /&gt;cha dựng ven bãi tha ma&lt;br /&gt;(ơi mảnh đất ba mươi năm em sống!)&lt;br /&gt;em dễ dàng xóa nỗi xác xơ&lt;br /&gt;xám buồn kí ức&lt;br /&gt;sao cứ đau đáu gan lì bám vào xóm này&lt;br /&gt;để nhớ&lt;br /&gt;nhớ, như một điệp khúc trầm &lt;br /&gt;                                 thinh lặng&lt;br /&gt;nhớ, trong niềm thanh thản lạ lùng&lt;br /&gt;sao cơ hồ day trở, trở trăn!&lt;br /&gt;ôi tuổi thơ trần truồng&lt;br /&gt;lấm lem bụi cát&lt;br /&gt;lẫm chẫm bụng ỏng da chì&lt;br /&gt;tiếng đàn bầu buốt tim&lt;br /&gt;vọng cổ ngân nga mênh mang não nuột&lt;br /&gt;âm thanh chai rượu vỡ&lt;br /&gt;cả tiếng chửi thề phận số&lt;br /&gt;tung tóe&lt;br /&gt;từ cuộc nhậu láng giềng&lt;br /&gt;cay nhói tuổi thơ em!&lt;br /&gt;đêm ạ à ơi thanh thản lạ lùng&lt;br /&gt;em ru con ngủ&lt;br /&gt;              một điệp khúc trầm&lt;br /&gt;                                 thinh lặng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NHỮNG MIỀN KHUẤT&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;trưa hoang vắng&lt;br /&gt;gió thiêm thiếp ngủ&lt;br /&gt;nhà thương ngập nắng vàng rười rượi&lt;br /&gt;người đàn bà áo trắng ba mươi tuổi&lt;br /&gt;đi quanh lặng nhìn bóng mình&lt;br /&gt;           trong bóng cây bóng nắng lung linh&lt;br /&gt;mỗi con người – mỗi vũ trụ mịt mùng&lt;br /&gt;có kính viễn vọng nào cho em quan sát&lt;br /&gt;thăm thẳm vạn sông trời vô thức&lt;br /&gt;ảo hóa gió hồng bụi nâu&lt;br /&gt;chập chờn sóng đen mây biếc&lt;br /&gt;người đàn bà áo trắng cười khẽ, trĩu buồn&lt;br /&gt;trưa nhà thương hoang vắng&lt;br /&gt;rười rượi nắng vàng&lt;br /&gt;hoa cỏ ngoài sân đong đưa ngủ&lt;br /&gt;và em&lt;br /&gt;sao cứ mãi hoài tra vấn chính em&lt;br /&gt;xới lật ngoài em trong em&lt;br /&gt;làm sao khai hoang nghìn miền khuất tâm hồn&lt;br /&gt;đáy bể vạn mét sâu&lt;br /&gt;vạn vạn mẩu san hô&lt;br /&gt;rong rêu cát mặn&lt;br /&gt;muôn trùng thăm thẳm tâm linh&lt;br /&gt;còn châu lục nào trong em chưa khai phá&lt;br /&gt;em thám hiểm chính em&lt;br /&gt;nghìn đỉnh núi cao&lt;br /&gt;                     bí ẩn&lt;br /&gt;                     mây mù huyền thoại&lt;br /&gt;giá như tới được mặt trời trong ngực!&lt;br /&gt;và hỡi ơi mặt trăng đất đá buồn tênh&lt;br /&gt;chân bước bồng bềnh tìm chàng Cuội, trong em&lt;br /&gt;huyễn mộng vỡ&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;thách thức chính mình&lt;br /&gt;lặng lẽ một mình&lt;br /&gt;mỉm cười rưng rưng nước mắt&lt;br /&gt;trưa nhà thương hoang vắng&lt;br /&gt;rười rượi nắng vàng&lt;br /&gt;hoa cỏ ngoài sân đong đưa ngủ&lt;br /&gt;bất giác&lt;br /&gt;chợt hiểu mỗi người bình thường đều có&lt;br /&gt;những khoảnh khắc âu lo khắc khoải của thiên thu&lt;br /&gt;những cõi miền buốt bỏng gào thét&lt;br /&gt;tận góc khuất tâm hồn, mịt mùng vô thức&lt;br /&gt;bất giác&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;quay vào chải tóc&lt;br /&gt;tóc ơi đừng rối&lt;br /&gt;có sợi thần kinh nào đứt chăng&lt;br /&gt;bên trong chiếc gương mờ&lt;br /&gt;một khuôn mặt lạ&lt;br /&gt;thảng thốt&lt;br /&gt;thôi, hãy tập mỉm cười&lt;br /&gt;mỉm cười&lt;br /&gt;tôi ơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;GIỮA RỪNG CÂY MUÔNG THÚ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ngày nghỉ cuối tuần buồn hững hờ&lt;br /&gt;mộng du cùng con&lt;br /&gt;ngàn loại cây&lt;br /&gt;trăm giống thú&lt;br /&gt;líu lo ríu rít gầm gào&lt;br /&gt;thênh thênh&lt;br /&gt;ngát xanh gió rừng&lt;br /&gt;                       trong lòng thành phố&lt;br /&gt;mắt em lãnh đạm đến giật mình!&lt;br /&gt;ơi người trăm năm&lt;br /&gt;không thể trăm năm&lt;br /&gt;cũng đành&lt;br /&gt;nhưng sao chúng ta u mê đến vậy!&lt;br /&gt;trái tim gỉ sắt hóa ngọc hồng, đã vỡ&lt;br /&gt;những miểng sắc không nằm yên, đâu đó&lt;br /&gt;trong bàng hoàng, cắn nát môi trấn tĩnh&lt;br /&gt;em xé lồng ngực em ra&lt;br /&gt;cắn răng gắp ra&lt;br /&gt;ôi vết thương vô hình, mãi bật máu&lt;br /&gt;mặn môi nước mắt!&lt;br /&gt;năm năm&lt;br /&gt;con đã lớn&lt;br /&gt;tung tăng một mình&lt;br /&gt;cỏ xanh&lt;br /&gt;quả bóng đỏ lăn trên lá vàng, lác đác&lt;br /&gt;em có đánh rơi miểng hạnh phúc vỡ nào không&lt;br /&gt;có ai mang đến vuông thảm này chăng&lt;br /&gt;em sợ chân con tứa máu&lt;br /&gt;bao sợi thần kinh rung cảm đã đứt&lt;br /&gt;có vương vãi xin đừng vướng chân con&lt;br /&gt;tung tăng với cỏ xanh lá vàng bóng đỏ&lt;br /&gt;xin đừng vướng chân con!&lt;br /&gt;có phải giữa rừng cây muông thú&lt;br /&gt;tuổi ba mươi, day trở, trở trăn&lt;br /&gt;vết thương em&lt;br /&gt;hóa nên lẩm cẩm?&lt;br /&gt;có phải chúng ta điên vì khát vọng làm người?&lt;br /&gt;em quỳ trước thảm cỏ mượt&lt;br /&gt;trải lòng như cỏ xanh&lt;br /&gt;ấu thơ con tung tăng cùng bóng đỏ lá vàng&lt;br /&gt;bật khóc&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;nhìn mồ hôi long lanh mặn&lt;br /&gt;trên trán con, trên môi con&lt;br /&gt;biết đấy cũng là nước mắt&lt;br /&gt;mồ hôi là nước mắt của niềm vui&lt;br /&gt;đừng khóc vì buồn, tôi ơi tôi ơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;BÃI THA MA TUỔI THƠ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tuổi thơ em quanh quẩn bãi tha ma&lt;br /&gt;mươi túp lều chen trăm nấm mộ&lt;br /&gt;người sống hoang dã kẻ chết hoang vu&lt;br /&gt;cuối hẻm sâu xóm phố &lt;br /&gt;tuổi thơ em quanh quẩn cột đèn&lt;br /&gt;phù du bay, chết rụng khuya vàng vọt&lt;br /&gt;hẻm rẽ ba, ngập rác&lt;br /&gt;gập ghềnh đá lát&lt;br /&gt;tủ thuốc lá, và rổ cóc xoài&lt;br /&gt;trưa nắng xát, chiều mưa chan&lt;br /&gt;hiu hắt!&lt;br /&gt;ngong ngóng cha về&lt;br /&gt;cha mặc áo beo rằn ri sắc rừng&lt;br /&gt;sau những lần cuồng trong bố ráp&lt;br /&gt;chú thay chân bốc vác&lt;br /&gt;oằn lưng tuổi mười lăm&lt;br /&gt;em ê a học vần&lt;br /&gt;dưới ánh mắt buồn rầu, lầm lì, phẫn chí&lt;br /&gt;bàn tay chú sần chai trên cuốn vở nhàu&lt;br /&gt;con số gập ghềnh &lt;br /&gt;chông chênh đá lát&lt;br /&gt;nét chữ bùng nhùng kẽm gai, cọc sắt&lt;br /&gt;Lục Vân Tiên nắn nót đôi câu&lt;br /&gt;giấy ô li dọc ngang như phên rách&lt;br /&gt;nhịp vần tục ngữ giằng níu vào nhau&lt;br /&gt;khỏe chắc&lt;br /&gt;vững như cánh tay cuồn cuộn cơ bắp&lt;br /&gt;dìu dắt em dù chông chênh hẻm sâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NĂM ĐẦU TIÊN ĐẾN TRƯỜNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tuổi đến trường của em&lt;br /&gt;bước cha về vẹo xiêu nạng gỗ&lt;br /&gt;hốc hác đen gầy&lt;br /&gt;sững sờ cái nhìn xoáy đất!&lt;br /&gt;tuổi đến trường của em&lt;br /&gt;lần đầu sắp hàng thẳng tắp&lt;br /&gt;bước vào phòng vách gạch tường vôi&lt;br /&gt;cặp sách mua bằng đồng tiền thương tật!&lt;br /&gt;tuổi đến trường của em&lt;br /&gt;khiến cha bật dậy&lt;br /&gt;xấp vé số cầm tay cắn răng rảo phố&lt;br /&gt;nhờ sự mủi lòng&lt;br /&gt;                   và cả niềm e sợ&lt;br /&gt;trước lính tráng cụt chân&lt;br /&gt;lọc cọc nạng gỗ&lt;br /&gt;đêm về nén tiếng thở dài&lt;br /&gt;tuổi đến trường của em&lt;br /&gt;vẫn ê a hồn nhiên thơ ngây&lt;br /&gt;mẹ chưa nguôi bàng hòang &lt;br /&gt;lắm khi, khóc ngất&lt;br /&gt;rồi thắp hương,&lt;br /&gt;            tạ ơn Ông, Bà, Trời Phật&lt;br /&gt;thời súng đạn,&lt;br /&gt;            thương phế là vận may!&lt;br /&gt;tuổi đến trường của em&lt;br /&gt;nét chữ tròn đầy, dòng chữ thẳng ngay&lt;br /&gt;nhờ bước chân cha trở về xiêu vẹo&lt;br /&gt;hốc hác đen gầy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CÁI ĐẸP SINH NỞ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;buổi chiều vàng chín nắng&lt;br /&gt;bầy sẻ nâu lích rích nhặt cỏ khô vàng&lt;br /&gt;dáng liếng thoắng tìm mồi trên đất&lt;br /&gt;mùa động tình giao phối và sinh nở&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;tập lại nụ cười đã quên&lt;br /&gt;nắng sáng trên gương mặt nhẹ nhõm&lt;br /&gt;            lấm tấm lóng lánh mồ hôi&lt;br /&gt;xin mỉm cười với đất trời&lt;br /&gt;sau mấy giờ vất vả&lt;br /&gt;ơi buổi chiều nắng đẹp&lt;br /&gt;người em gái hai mươi tuổi sinh khó&lt;br /&gt;đẹp khổ đau đẹp quằn quại&lt;br /&gt;đẹp rũ rượi tóc xòa ướt đẫm mồ hôi nước mắt&lt;br /&gt;cả đỏ tươi hương máu&lt;br /&gt;đẹp khỏa thân xanh mét&lt;br /&gt;trên giường sáng trắng kim loại&lt;br /&gt;đẹp vòm ngực – ơi vòm ngực chúm chím&lt;br /&gt;              trái cau tuổi phát dục dậy thì&lt;br /&gt;ơi tuổi mười ba&lt;br /&gt;sau tháng năm ủ kín hương trinh&lt;br /&gt;đã tròn căng chín mọng vú sữa…&lt;br /&gt;… đẹp đóa hoa khô héo cho lần kết trái&lt;br /&gt;trên cành lung liêng nắng…&lt;br /&gt;một đời đàn bà một đôi lần hoa&lt;br /&gt;đẹp tan nát đẹp xé nát&lt;br /&gt;cho Sự Sống!&lt;br /&gt;ơi Sự Sống, nẩy sinh và sáng bừng&lt;br /&gt;từ cái đẹp trần truồng&lt;br /&gt;hoan lạc thiên đàng xác thịt&lt;br /&gt;và cùng cực như chạm vào cái chết địa ngục&lt;br /&gt;ơi Sự Sống &lt;br /&gt;Người Đàn Bà Đích Thực nào cũng vĩ đại!&lt;br /&gt;em gái ơi, người mẹ hai mươi tuổi&lt;br /&gt;mang thai lần đầu&lt;br /&gt;              ngôi ngang&lt;br /&gt;              trào nước mắt lo âu&lt;br /&gt;tôi nỡ nào rạch mũi dao lên làn da bụng tươi tốt nhường kia&lt;br /&gt;dẫu biết sẽ nút vết nứt sông suối núi rừng&lt;br /&gt;như Đất &lt;br /&gt;xinh đẹp nhường kia&lt;br /&gt;ai đã ngợi ca như Quả Đất&lt;br /&gt;đã mấy mươi lần nhẹ xoay cho con em&lt;br /&gt;tôi đã đọc thấy tín hiệu qua màn hình&lt;br /&gt;một cháu gái kháu khỉnh&lt;br /&gt;ơi khung cửa của vòm trời lòng mẹ&lt;br /&gt;Cửa Sự Sống&lt;br /&gt;mở ra phía mặt đất&lt;br /&gt;đứa trẻ nào cũng giáng thế từ lòng mẹ&lt;br /&gt;cháu bé ngôi ngang đã xoay về phương đất&lt;br /&gt;để nương tựa vào đất đứng thẳng trên đất&lt;br /&gt;làm Con Người!&lt;br /&gt;và cháu gái đã ra đời&lt;br /&gt;tiếng thở đầu tiên nghẹn bừng tiếng khóc&lt;br /&gt;nhân dục lên tiếng khóc?&lt;br /&gt;vâng, và cả hạnh phúc lên tiếng khóc&lt;br /&gt;như người mẹ hai mươi tuổi kia đã khóc&lt;br /&gt;ướt mặn môi cười!&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;mỉm cười với chiều nắng đẹp&lt;br /&gt;mỉm cười với đất và trời&lt;br /&gt;đàn chim sẻ đang mùa động tình giao phối&lt;br /&gt;đang se cỏ vàng rơm vàng kết tổ&lt;br /&gt;cho Sự Sống&lt;br /&gt;tôi yêu đàn chim sẻ nâu vì đàn chim sẻ nâu là đàn chim sẻ nâu&lt;br /&gt;tôi yêu em, người mẹ trẻ hai mươi tuổi&lt;br /&gt;đã sinh hạ một Con Người&lt;br /&gt;ơi chiều nay, nắng ngọt ngào hương mật&lt;br /&gt;nắng vàng óng niềm vui&lt;br /&gt;mẹ Trời Tròn con Đất Vuông&lt;br /&gt;nắng thần thoại, chiều ơi&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;còn lại một mình&lt;br /&gt;gặp lại chính mình&lt;br /&gt;nắng chiều vàng chợt úa&lt;br /&gt;nhớ đôi mắt nâu trẻ thơ&lt;br /&gt;nhớ tiếng cười trong veo nước suối&lt;br /&gt;nắng úa vàng rưng rưng&lt;br /&gt;sức sống của mẹ ơi&lt;br /&gt;mẹ sợ hãi một mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;11&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;QUÊ HƯƠNG CÙNG ĐINH&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;có bao giờ anh tra vấn xới lật chính anh?&lt;br /&gt;… hay em sinh ra, lớn lên trên bãi tha ma&lt;br /&gt;cuối hẻm sâu hoang vu ngập rác&lt;br /&gt;xóm cùng đinh thành quê hương&lt;br /&gt;địa ngục với anh chăng?&lt;br /&gt;ngõ khuất tim em có cọng rác nào không?&lt;br /&gt;tính nết em có nét nào man dại&lt;br /&gt;cây cỏ mộ hoang?&lt;br /&gt;em, đứa con gái con nhà cùng đinh&lt;br /&gt;anh đã biết, và tất cả, anh đã biết&lt;br /&gt;chia tay nhau, em giật mình, ngơ ngác&lt;br /&gt;em soi lại em trong ánh mắt anh&lt;br /&gt;đã xa, không xa lắm&lt;br /&gt;vẫn nghìn trùng!&lt;br /&gt;hun hút!&lt;br /&gt;em soi lại em trong ánh mắt bạn bè&lt;br /&gt;đã quen nhau ba mươi năm dằng dặc&lt;br /&gt;em, người đàn bà kiêu hãnh con nhà cùng đinh này&lt;br /&gt;cúi xuống lòng mình&lt;br /&gt;trung thực cười, trung thực khóc&lt;br /&gt;ôi hạnh phúc!&lt;br /&gt;có bao giờ anh xới lật tra vấn chính anh?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;12&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;RUỘT THỊT&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;bão táp cách mạng thổi tràn thành phố&lt;br /&gt;giạt về người chú&lt;br /&gt;đã lột áo cởi giày&lt;br /&gt;căn nhà cũ từ lâu lợp tôn thay lá&lt;br /&gt;chào mừng cuộc sống đời thường&lt;br /&gt;áo cơm khốn khó&lt;br /&gt;tủ thuốc lá, rổ cóc xoài&lt;br /&gt;thêm soong khoai sắn hấp&lt;br /&gt;cha ra lề đường bơm lốp vá xăm&lt;br /&gt;lần đầu tiên trong đời, chú khóc cười cười khóc&lt;br /&gt;biết chắc từ nay sẽ không chết đạn&lt;br /&gt;lại bốc vác trần lưng bến cảng&lt;br /&gt;lần đầu tiên em thấy mặt người dì&lt;br /&gt;(dì vội lau tòe son bự phấn)&lt;br /&gt;thoắt đến và khóc ngất ra đi&lt;br /&gt;xót xa tiếng khóc của dì&lt;br /&gt;mãi hằn trong em vết cháy!&lt;br /&gt;ruột thịt của em thế đấy&lt;br /&gt;địa ngục với anh chăng?&lt;br /&gt;nhưng anh biết rồi&lt;br /&gt;và đâu ngộ nhận thiên đường!&lt;br /&gt;thôi thì đành mỉm cười&lt;br /&gt;có những điều tưởng đã yên lành&lt;br /&gt;bỗng một hôm trái tim anh nhức nhối?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;13&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;KHẢO CUNG CỦA HỒN NHIÊN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;má ơi, sao nhà mình không có ba hở má?&lt;br /&gt;ờ, nhà mình không có ba&lt;br /&gt;vì sao hở má?&lt;br /&gt;ờ, vì không có ba&lt;br /&gt;không, không, má giấu con!&lt;br /&gt;đứa bé khóc tức tưởi&lt;br /&gt;nhà ai cũng có ba, sao nhà mình không?&lt;br /&gt;ờ, nhà mình không có ba&lt;br /&gt;đứa bé khóc òa&lt;br /&gt;nín, nín giùm má đi con&lt;br /&gt;má, má kêu ba về đi!&lt;br /&gt;ba không về&lt;br /&gt;ba ở đâu, sao ba không về?&lt;br /&gt;trong thành phố này thôi, nhưng không về!&lt;br /&gt;sao không về hở má?&lt;br /&gt;                  má dẫn con đi kiếm ba đi!&lt;br /&gt;má đã tìm gặp nhưng ba không về&lt;br /&gt;đứa bé mở tròn xoe đôi mắt, ràn rụa khóc&lt;br /&gt;má ơi, sao vậy? ba không thương con sao?&lt;br /&gt;nín giùm má đi!&lt;br /&gt;ba không thương má, thương con sao?&lt;br /&gt;nín giùm má đi!&lt;br /&gt;má ơi, sao ba không thương nữa má?&lt;br /&gt;ờ, ba không thương má con mình nữa&lt;br /&gt;sao ba con Li thương nó?&lt;br /&gt;má không biết&lt;br /&gt;đứa bé bấu vào vai mẹ&lt;br /&gt;má, má dẫn con đi kiếm ba đi,&lt;br /&gt;   con sẽ bắt đền ba, buộc ba về!&lt;br /&gt;không, không, không thể buộc ai về,&lt;br /&gt;                   nếu người ta không muốn về,&lt;br /&gt;                   cũng chẳng bắt đền làm gì trong chuyện này, &lt;br /&gt;                   con nín đi, đừng hỏi nữa&lt;br /&gt;đứa bé giẫy nẩy khóc lớn&lt;br /&gt;nín, nín giùm má đi con&lt;br /&gt;phải bắt ba về!&lt;br /&gt;không, má không bắt buộc ai hết,&lt;br /&gt;                     không, không bao giờ!&lt;br /&gt;người đàn bà mím chặt môi, úp mặt khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;14&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CÀNH LÁ MỤC VÀ NGỌN NẾN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;có phải tôi rơi vào cơm lốc không&lt;br /&gt;khi mãi hoài xoáy sâu, cày nát chính mình?&lt;br /&gt;phân tâm giải mã chính mình?&lt;br /&gt;tôi là ai? và sẽ ra sao?&lt;br /&gt;như nhà văn nửa mùa tự săm soi&lt;br /&gt;tự soi mói trái tim đen và đỏ&lt;br /&gt;tôi cứ mãi hoài tự vấn, mổ xẻ chính mình?   &lt;br /&gt;đã quá miệt mài&lt;br /&gt;trắng ngày trắng đêm mọt sách&lt;br /&gt;đã quá bầm dập với va đập sóng đời&lt;br /&gt;đã khóc đã cười với hàng ngàn sản phụ, &lt;br /&gt;                     hàng ngàn người bệnh&lt;br /&gt;bản thảo nghiên cứu chất chồng&lt;br /&gt;như lá&lt;br /&gt;phủ lụt cả giấc ngủ&lt;br /&gt;quanh tôi bao ánh mắt kính thương quý mến&lt;br /&gt;nhưng tôi còn quá trẻ chăng?&lt;br /&gt;cánh chim khờ khạo bay&lt;br /&gt;vườn sương lấp lóe tia nắng ấm&lt;br /&gt;ngu ngốc trải lòng trong tiếng hót tình yêu&lt;br /&gt;dở hơi trước hừng đông hạnh phúc&lt;br /&gt;sợ mưa hừng đông&lt;br /&gt;nên hừng đông bão!&lt;br /&gt;người đàn bà ba mươi tuổi&lt;br /&gt;lặng lẽ &lt;br /&gt;mỉm cười&lt;br /&gt;mở mắt nhìn trân trối trần nhà&lt;br /&gt;màu sơn ố vàng khi không trắng lóa&lt;br /&gt;đừng khóc, tôi ơi&lt;br /&gt;chẳng có việc gì phải ướt bỏng nước mắt&lt;br /&gt;khóc ròng một đời, dù để tỏa sáng&lt;br /&gt;dù sáng cho đời&lt;br /&gt;như ngọn nến&lt;br /&gt;tôi không muốn thắt buộc ai một điều gì&lt;br /&gt;có phải nơi chiếc bánh hôn nhân&lt;br /&gt;               đã lẫn vào chất cay chát&lt;br /&gt;               của bóng tối lường gạt&lt;br /&gt;hay trong anh ngọn lửa tình yêu đã chết&lt;br /&gt;có luật pháp nào làm bật lửa trái tim&lt;br /&gt;trái tim ấm mềm&lt;br /&gt;lại chạm trái tim ấm mềm, bừng sáng?&lt;br /&gt;đời sống có nặng oằn chăng&lt;br /&gt;như xiềng gông&lt;br /&gt;khi khóa đời nhau bằng chút nghĩa khô cằn?&lt;br /&gt;hay em đã ảo tưởng &lt;br /&gt;               trông chờ một vầng sáng nào đó trong anh?&lt;br /&gt;em hết tin vào trái tim&lt;br /&gt;trái tim nào cũng u mê quá đỗi!&lt;br /&gt;có lẽ chỉ có hạnh phúc chăng,&lt;br /&gt;khi tính lương thiện sáng ánh trăng và nắng trời của cái đầu&lt;br /&gt;định hướng&lt;br /&gt;điều khiển hồn nhiên nhịp tim&lt;br /&gt;điều khiển hồn nhiên &lt;br /&gt;nhịp mực nước&lt;br /&gt;điều khiển hồn nhiên&lt;br /&gt;nhịp mùa màng&lt;br /&gt;trong tình cảm?&lt;br /&gt;đừng khóc, tôi ơi&lt;br /&gt;chẳng có việc gì phải ướt bỏng nước mắt&lt;br /&gt;như ngọn nến bất hạnh&lt;br /&gt;dù tỏa sáng cuộc đời&lt;br /&gt;tôi cũng là ngọn nến&lt;br /&gt;gắng chảy ròng mồ hôi&lt;br /&gt;tôi không muốn trói buộc ai một điều gì!&lt;br /&gt;em đã sòng phẳng đến lạnh lùng&lt;br /&gt;nói hết&lt;br /&gt;những gì về em!&lt;br /&gt;mong được là con suối trong veo&lt;br /&gt;phơi bày lòng đá&lt;br /&gt;cành lá mục nào&lt;br /&gt;cũng tự đốt sáng lân tinh xanh biếc?&lt;br /&gt;xanh biếc sáng, nhờ bóng tối?&lt;br /&gt;và em đã xua đi bóng tối dối trá&lt;br /&gt;khi ta cầm tay nhau&lt;br /&gt;bên mâm quả đỏ, xanh thắm trầu cau&lt;br /&gt;xanh và đỏ những chùm kẹo cao su có tên gọi Trầu Cau&lt;br /&gt;những chùm bong bóng Trầu Cau&lt;br /&gt;nâng bó hoa ngày cưới!&lt;br /&gt;người đàn bà lặng lẽ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;nhìn lên trần nhà&lt;br /&gt;mở mắt trân trối&lt;br /&gt;mím môi cười, kiêu hãnh khóc&lt;br /&gt;ơi cuộc sống!&lt;br /&gt;cuộc sống chẳng bao giờ dễ dàng&lt;br /&gt;                cho những tính cách mềm xàu&lt;br /&gt;                                  lá chuối non xanh lét&lt;br /&gt;                                  chóng vỡ trứng mỏng&lt;br /&gt;                                  pha lê gốm sứ&lt;br /&gt;nhưng giá định kiến đời đỡ ngạt&lt;br /&gt;                                  đỡ thổi gió oi bức&lt;br /&gt;                                  đỡ xóc hơn&lt;br /&gt;thấu suốt nhìn vào mắt nhau&lt;br /&gt;nhìn vào mắt nhau&lt;br /&gt;và cúi xuống lòng mình&lt;br /&gt;chất người thấm vào cỏ cây đồ vật&lt;br /&gt;vào anh &lt;br /&gt;vào em&lt;br /&gt;làm sao anh và em chia tay&lt;br /&gt;hạnh phúc vỡ&lt;br /&gt;con như đứa trẻ mồ côi!&lt;br /&gt;người đàn bà lặng lẽ&lt;br /&gt;mím môi cười, kiêu hãnh khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;15&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;LẰN ROI&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;mẹ ơi&lt;br /&gt;con không trông chờ một độ sáng cần thiết nào&lt;br /&gt;trong con người ấy&lt;br /&gt;khi ngọn lửa ấm nồng đã tắt&lt;br /&gt;bài học thấm thía&lt;br /&gt;với đời, không thể sống nổi bằng đầm đìa nước mắt&lt;br /&gt;con tin vào sức mạnh của chính mình&lt;br /&gt;như Đất&lt;br /&gt;sau vầng trán mỗi người cũng chỉ là Đất&lt;br /&gt;nơi từ đó mọc lên mái tóc óng mềm&lt;br /&gt;và làn hương trí tuệ!&lt;br /&gt;con kính trọng ánh sáng ngọn nến&lt;br /&gt;đương đầu với bóng tối&lt;br /&gt;không muốn nhìn mồ hôi thành nước mắt&lt;br /&gt;bài học từ nghìn năm và đời mẹ&lt;br /&gt;hãy khóc nỗi khổ đau bằng mồ hôi&lt;br /&gt;tuổi thơ con đặc quánh bóng tối&lt;br /&gt;nếu mẹ không là mẹ&lt;br /&gt;và sẽ tối hơn bóng tối&lt;br /&gt;nếu cha không là cha&lt;br /&gt;nếu chú không là chú&lt;br /&gt;thắp lên ngọn lửa sáng&lt;br /&gt;ròng ròng nóng bỏng mồ hôi&lt;br /&gt;tuổi học trò tím mặt tủi cực&lt;br /&gt;trước se sua vênh vang&lt;br /&gt;dẫu rất hồn nhiên rất bản năng&lt;br /&gt;của chúng bạn chưa biết đói khát rách rưới!&lt;br /&gt;sao quên vị cay và đắng&lt;br /&gt;bởi cặp sách cũ sờn&lt;br /&gt;đôi dép mòn đế đứt quai&lt;br /&gt;trước ánh mặt giễu cợt ngây ngô&lt;br /&gt;tiếng cười ác độc thơ dại!&lt;br /&gt;có di truyền và đột biến trong con chăng&lt;br /&gt;nỗi uất hận của cha&lt;br /&gt;niềm phẫn chí của chú&lt;br /&gt;tạ ơn mẹ lòng nhẫn nại sớm hôm tảo tần thầm lặng&lt;br /&gt;đậm hương mưa dầm tê tái&lt;br /&gt;và dù nắng lửa&lt;br /&gt;lòng cát trắng luôn luôn dịu mát&lt;br /&gt;đằm thắm trong con&lt;br /&gt;khát vọng!&lt;br /&gt;lằn roi chú đau đời&lt;br /&gt;như quất tuổi thơ con:&lt;br /&gt;gắng học!&lt;br /&gt;cha rơi nước mắt xuống đôi nạng gỗ&lt;br /&gt;ướt trang sách con:&lt;br /&gt;gắng học!&lt;br /&gt;học, đó là lối thoát cuối cùng&lt;br /&gt;không cách nào khác!&lt;br /&gt;học, như một thách thức thân phận&lt;br /&gt;con, con gái nhà cùng đinh&lt;br /&gt;con không muốn nhận quà Tết bọc giấy màu rực rỡ lòng bố thí&lt;br /&gt;con không muốn nhận quà khuyến khích hoa hòe &lt;br /&gt;    xoa dịu kẻ nghèo khốn cuối năm&lt;br /&gt;để chụp ảnh triển lãm hào quanh người giàu&lt;br /&gt;con phải là người chiến thắng&lt;br /&gt;bằng chính khối óc sáng lòa của con&lt;br /&gt;phần thưởng&lt;br /&gt;phải chói ngời căn nhà lá dừa ọp ẹp mái tôn rỉ rét!&lt;br /&gt;phải trở nên quý báu&lt;br /&gt;những chiếc áo rách!&lt;br /&gt;phải trở nên cao sang&lt;br /&gt;những nốt chai sần bốc vác!&lt;br /&gt;ôi nụ cười&lt;br /&gt;trên gương mặt cha tàn phế héo hắt&lt;br /&gt;trên gương mặt chú nát rượu uất hận&lt;br /&gt;trên gương mặt mẹ hốc hác buồn lo&lt;br /&gt;cảm ơn mẹ, dòng sông thầm lặng&lt;br /&gt;đằm thắm trong con&lt;br /&gt;khát vọng!&lt;br /&gt;và bây giờ, mẹ ơi, con của mẹ&lt;br /&gt;người đàn bà ba mươi tuổi,&lt;br /&gt;                         bơ vơ, mồ côi&lt;br /&gt;chẳng lẽ gục đầu bên tiếng đàn bầu&lt;br /&gt;nghe chú trào nước mắt&lt;br /&gt;khi người ấy đã phủi tay ra đi!&lt;br /&gt;ngang trái đã quất lên số phận con và cháu mẹ làn roi:&lt;br /&gt;với đời, đừng trông chờ ở người khác&lt;br /&gt;đừng trông chờ, không trông chờ, tôi ơi!&lt;br /&gt;con xin thắp lên trên bàn thờ&lt;br /&gt;                           và trong ngực con&lt;br /&gt;hai ngọn nến&lt;br /&gt;ròng ròng mồ hôi không phải nước mắt&lt;br /&gt;tỏa ánh sáng, lung linh&lt;br /&gt;giạt xô cùng bóng tối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;16&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NỬA KIA CỦA SỰ THẬT THÂN XÁC…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cơn mưa rào buổi chiều tạt vào cửa kính&lt;br /&gt;mát lạnh không khí đã được điều hòa&lt;br /&gt;những đồng sự cùng tôi trắng toát áo quần trắng&lt;br /&gt;một gò bụng nhô cao trắng màu da đàn bà&lt;br /&gt;vuông vải trắng khoét lỗ&lt;br /&gt;dưới độ sáng vài trăm ngọn nến của chùm đèn&lt;br /&gt;dao mổ trắng sáng trong tay&lt;br /&gt;thoáng chút đa cảm&lt;br /&gt;tôi sắp tàn nhẫn rạch xuống Cái Đẹp&lt;br /&gt;(có phải chút đa cảm lúc này đồng nghĩa với bất nhân?)&lt;br /&gt;người mẹ bốn mươi lăm tuổi &lt;br /&gt;        và bào thai con so đang cần cứu sống&lt;br /&gt;cắn răng rạch mũi dao, máu tứa&lt;br /&gt;máu thấm vào ga trắng hồng tươi&lt;br /&gt;nước ối tràn&lt;br /&gt;đứa bé đỏ hỏn òa khóc sau cái phát khẽ vào mông&lt;br /&gt;những tiếng cười vui sau khẩu trang trắng&lt;br /&gt;kim chỉ khâu và liều thuốc hồi sức&lt;br /&gt;một ca mổ&lt;br /&gt;             nhẹ nhàng và dịu dàng&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;rời phòng mổ, đứng nhìn mưa&lt;br /&gt;nền trời lóe chớp như dao rạch&lt;br /&gt;con dao thời trung cổ&lt;br /&gt;con dao kinh viện, con dao khổ hạnh&lt;br /&gt;Đông và Tây&lt;br /&gt;đã rạch xuống thân xác đàn bà&lt;br /&gt;                              thân xác loài người…&lt;br /&gt;ơi một Con Người vừa khóc ngợp tiếng thở đầu đời&lt;br /&gt;khỏe hồng xinh xắn&lt;br /&gt;có lẽ đang tràn ra những rêu nhớt xanh&lt;br /&gt;                đen tích đọng khi còn trong lòng mẹ&lt;br /&gt;Con Người khởi đầu từ lòng mẹ, khác chi&lt;br /&gt;hạt lệ hạnh phúc, khổ đau &lt;br /&gt;gieo xuống&lt;br /&gt;           đá xám cát trắng phù sa sau vầng trán&lt;br /&gt;mầm sống tươi đẹp&lt;br /&gt;như hạt thóc gieo trên bùn…&lt;br /&gt;dạ con tròn quả bí&lt;br /&gt;mạch máu là thân dây&lt;br /&gt;thức ăn hằng ngày khác chi phân bón…&lt;br /&gt;vinh diệu Đất, vinh diệu Phân Bón&lt;br /&gt;vinh diệu những thước ruột &lt;br /&gt;       chất chứa&lt;br /&gt;       Phân Bón thối rữa trong bụng Đất…&lt;br /&gt;Con Người! Con Người là Đất!&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;sau ca mổ cứu sống người mẹ và bào thai&lt;br /&gt;đứng nhìn trời&lt;br /&gt;sấm sét rạch nền trời, mưa xối xả&lt;br /&gt;vớ vẩn, bâng quơ&lt;br /&gt;tập lại nụ cười đã quên, thanh thản&lt;br /&gt;vâng, đó là nửa kia của sự thật tình đời&lt;br /&gt;buồn gì đâu hỡi sự thật cũ mèm!&lt;br /&gt;ngoài kia, mưa xối xả cơn mưa chiều&lt;br /&gt;        rạt rào &lt;br /&gt;        thanh thản  &lt;br /&gt;ơi cháu bé đỏ hồng xinh xắn&lt;br /&gt;ơi Sự Sống!&lt;br /&gt;cơn mưa chiều triết lí vu vơ&lt;br /&gt;có lẽ nên chuyển bệnh án trái tim tôi  &lt;br /&gt;                   qua ngành tâm thần chăng?&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;mỉm cười tự giễu&lt;br /&gt;dắt xe bước dưới mưa&lt;br /&gt;giật mình gặp lại chính mình&lt;br /&gt;phóng xe nhanh về trường mẫu giáo&lt;br /&gt;chạy trốn chính mình&lt;br /&gt;ơi đôi mắt nâu trẻ thơ&lt;br /&gt;ơi tiếng cười trong veo nước suối&lt;br /&gt;người mẹ thảng thốt kêu cứu đến con mình&lt;br /&gt;xối xả cơn mưa chiều&lt;br /&gt;con ơi, mẹ sợ hãi một mình.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;17&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ÁM ẢNH&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;đêm khuya&lt;br /&gt;quạt máy thổi cơn gió dài vô tận&lt;br /&gt;người đàn bà nằm bên con&lt;br /&gt;bay lên bay lên cùng giấc mơ &lt;br /&gt;                  níu vào bồng bềnh mây hồng&lt;br /&gt;gương mặt thiếu nữ mười bốn tuổi trẻ con&lt;br /&gt;thiêm thiếp xanh xao&lt;br /&gt;phòng hồi sức thoảng hương không khí lạnh&lt;br /&gt;bên kia vách kính ngăn, lồng kính sơ sinh non tháng ấm&lt;br /&gt;đứa bé dị tật ngon giấc hồng hào&lt;br /&gt;vô nhiễm niềm đau thân phận&lt;br /&gt;hơi thở đều, nhịp tim khỏe&lt;br /&gt;bên này, giọt giọt nước thuốc&lt;br /&gt;                      giọt giọt huyết thanh&lt;br /&gt;                      giọt giọt máu&lt;br /&gt;rơi vào tĩnh mạch&lt;br /&gt;người mẹ thiếu nữ mười bốn tuổi xanh xao&lt;br /&gt;xanh xao mặc cảm lầm lỡ&lt;br /&gt;xanh xao bởi vết mổ sinh nở&lt;br /&gt;nào đã trọn đầy cơ thể để làm mẹ!&lt;br /&gt;khung xương chậu còn quá hẹp&lt;br /&gt;đôi vú trái cau&lt;br /&gt;thiếu nữ sinh ra lớn lên &lt;br /&gt;          giữa môi trường phố phường ngoại thành&lt;br /&gt;sao em thơ dại quá&lt;br /&gt;                  những nét cong chưa tròn&lt;br /&gt;dẫu nguồn máu tinh khiết người nữ &lt;br /&gt;           đã mười mấy con trăng đỏ thắm&lt;br /&gt;bỗng vội bị làm mẹ!&lt;br /&gt;làm sao giấu được vết sẹo &lt;br /&gt;   và bao nhiêu lằn nứt trên thành bụng non tơ&lt;br /&gt;làm sao tiếp tục đến lớp&lt;br /&gt;làm sao nuôi con&lt;br /&gt;làm sao đủ sức bước tới chặng đường tương lai &lt;br /&gt;                     bỗng quá dài,&lt;br /&gt;                      và có lẽ không còn tươi sáng,&lt;br /&gt;                               cùng con, đứa con dị tật&lt;br /&gt;bóng tối và mây đen mặc cảm!&lt;br /&gt;và em còn là cô bé mau nước mắt!&lt;br /&gt;em cũng biết trước&lt;br /&gt;                    con em&lt;br /&gt;                    tiên thiên không đủ đầy &lt;br /&gt;                    qua chẩn đoán siêu âm!&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;đã bảo sẽ sẵn sàng…&lt;br /&gt;… trời ơi, một Con Người vô tội&lt;br /&gt;                    còn đang bào thai&lt;br /&gt;                    xoay chưa tròn &lt;em&gt;tuổi lòng mẹ&lt;/em&gt;                             &lt;br /&gt;để cứu người, thiếu nữ mười bốn tuổi&lt;br /&gt;sao em và mẹ em lắc đầu rấm rứt khóc!&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;biết mình sai lầm và không sai lầm&lt;br /&gt;sai và đúng còn tùy ở ánh mắt, bao nhiêu &lt;br /&gt;                  ánh mắt xóm giềng, bè bạn, thầy cô&lt;br /&gt;sai và đúng còn tùy ở ánh mắt, bao nhiêu&lt;br /&gt;               ánh mắt của cả cõi đời và luật pháp&lt;br /&gt;sao không gửi con vào viện từ thiện?&lt;br /&gt;               hay nhà bà con nào đó?&lt;br /&gt;em tự chịu trách nhiệm&lt;br /&gt;nhưng trách nhiệm đâu chỉ mình em!&lt;br /&gt;còn là sự kém cỏi về y học&lt;br /&gt;và hạn chế y học trước bức thiết đời!&lt;br /&gt;người bạn trai cùng trường của em đâu rồi?&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ú ớ trong mơ: &lt;br /&gt;xin được điều tra&lt;br /&gt;xin được hòa giải&lt;br /&gt;xin được xét xử!&lt;br /&gt;phạt tù chăng? tử hình chăng?&lt;br /&gt;như xa xưa và đâu đó bây giờ&lt;br /&gt;luật pháp&lt;br /&gt;biến người bạn trai ấy thành kẻ tật nguyền sinh dục chăng?&lt;br /&gt;hoặc buộc chung sống vợ chồng chăng?&lt;br /&gt;án treo suốt đời cho người bạn trai ấy chăng, &lt;br /&gt;               trong cuộc sống chồng vợ cùng em?&lt;br /&gt;sự bất công tự nhiên chỉ dành cho người nữ chăng?&lt;br /&gt;sao mỗi trinh tiết người nữ là dấu chỉ trình-độ-người&lt;br /&gt;                          của toàn nhân loại?!&lt;br /&gt;và còn con em nữa&lt;br /&gt;con hoang và dị tật!&lt;br /&gt;(vẫn biết có những dị tật thiên tài&lt;br /&gt;những dị tật nẩy sinh thiên tài!)…&lt;br /&gt;dẫu sao, bất công tự nhiên&lt;br /&gt;cả bất công loài người&lt;br /&gt;                     trút lên bé bỏng vai em&lt;br /&gt;                     cùng đứa con bất hạnh!            &lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ mê sảng&lt;br /&gt;ú ớ trong mơ&lt;br /&gt;trong mơ&lt;br /&gt;đám đông đàn bà điên cười sằng sặc&lt;br /&gt;sao Thượng Đế không là lưỡng tính?&lt;br /&gt;ông Trời vạn nghìn năm đày đọa đàn bà!         &lt;br /&gt;ngỡ trăm cánh tay nhịp vỗ cánh bay&lt;br /&gt;(dẫu thời Vật Tổ&lt;br /&gt;hái lượm săn bắt, hồng hoang)&lt;br /&gt;bồng bềnh bay bay mơ tìm Tiên Giới&lt;br /&gt;sống bằng quả và nước cam lồ &lt;br /&gt;thuần khiết thanh tao&lt;br /&gt;Con Người thành Người&lt;br /&gt;kính cẩn nâng Hạt lên đầu&lt;br /&gt;gieo vào lòng đất&lt;br /&gt;bay bay, cuối giấc mơ vực tối&lt;br /&gt;thăm thẳm sâu, lạnh buốt, bay lên&lt;br /&gt;bay lên&lt;br /&gt;rơi hẫng vào khoảng chân không&lt;br /&gt;quạt máy thổi cơn gió dài vô tận&lt;br /&gt;đêm khuya&lt;br /&gt;người mẹ níu vào đứa con trai&lt;br /&gt;níu vào chiếc phao giữa biển sóng&lt;br /&gt;con ơi, mẹ sợ hãi một mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;18&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TUỔI MƯỜI BẢY CON NHÀ&lt;br /&gt;CÙNG ĐINH&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tuổi mười bảy của em đâu rồi?&lt;br /&gt;tủ thuốc lá và rổ cóc xoài&lt;br /&gt;soong khoai sắn hấp&lt;br /&gt;nắng xát, mưa chan&lt;br /&gt;cột đèn vàng, thiêu thân bay để chết!&lt;br /&gt;tuổi mười bảy của em đâu rồi?&lt;br /&gt;năm tháng xa xăm&lt;br /&gt;bâng khuâng tiếng hát&lt;br /&gt;tuổi dậy thì muộn, ngỡ ngàng&lt;br /&gt;cơn sốt vỡ da làm người nữ&lt;br /&gt;mênh mang buồn&lt;br /&gt;trong thôi thúc reo vui&lt;br /&gt;một mình thi thoảng đắm say mộng mơ&lt;br /&gt;xa xôi mắt rời trang vở!&lt;br /&gt;tuổi mười bảy của em đâu rồi?&lt;br /&gt;em làm con gái &lt;br /&gt;thời chỉ ước được ăn no&lt;br /&gt;thời học trò không tốn tiền trường tiền sách&lt;br /&gt;ai đeo đuổi giấc mộng bên kia biển lớn&lt;br /&gt;em thương đất nước mình&lt;br /&gt;và em tin sẽ được bay lên cùng khát vọng&lt;br /&gt;dẫu sao, em, con nhà cùng đinh!&lt;br /&gt;em còn có con đường nào đâu!&lt;br /&gt;học, không cách nào khác&lt;br /&gt;sân trường đại học&lt;br /&gt;          chưa phải thiên đường&lt;br /&gt;nhưng nơi đó, em được nhẹ phần cơm áo&lt;br /&gt;giúp em chữa lành hai vết thương buồn&lt;br /&gt;di truyền trong em&lt;br /&gt;từ đất đai quê hương nguồn cội&lt;br /&gt;từ hẻm sâu rẽ ba, ngập rác&lt;br /&gt;từ xóm tha ma, hoang dã&lt;br /&gt;giữa xa hoa lỡ mùa và sóng ngầm thành phố!&lt;br /&gt;tuổi mười bảy của em đâu rồi?&lt;br /&gt;người con trai ấy&lt;br /&gt;                dừng chân, đọc trộm thơ em&lt;br /&gt;mua vài điếu thuốc,&lt;br /&gt;                  thờ thẫn, dăm lần&lt;br /&gt;hỏi thăm một nấm mồ hoang&lt;br /&gt;chẳng còn ai nhớ nổi!&lt;br /&gt;nắm tro cha em&lt;br /&gt;dòng sông mang ra đáy biển&lt;br /&gt;em cũng chẳng biết có về bờ!&lt;br /&gt;chỉ biết nói với ai kia triền đất&lt;br /&gt;người tha ma&lt;br /&gt;              tiễn biệt xương cốt tha ma&lt;br /&gt;tuổi mười bảy của em đâu rồi?&lt;br /&gt;người con trai ấy bắt hồn em &lt;br /&gt;                          như đòi nợ&lt;br /&gt;em ngơ ngẩn ngẩn ngơ&lt;br /&gt;nhưng hai vết thương bẩm sinh&lt;br /&gt;            nhói buốt!&lt;br /&gt;em úp mặt, sững sờ&lt;br /&gt;cột đèn vàng, thiêu thân bay để chết!&lt;br /&gt;tủ thuốc lá, rổ cóc xoài, héo khô&lt;br /&gt;soong khoai sắn hấp, và thơ học trò&lt;br /&gt;nắng xát, mưa chan, đèn hẻm úa&lt;br /&gt;đâu rồi,&lt;br /&gt;           tuổi mười bảy&lt;br /&gt;           con nhà cùng đinh, bâng quơ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;19&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NỀN TẢNG, LÚC NÀY &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;cha kính yêu ơi&lt;br /&gt;chẳng hiểu vì sao, lúc này&lt;br /&gt;con chỉ đắm chìm vào suối đắng&lt;br /&gt;dòng sông chua chát buồn&lt;br /&gt;quả thật, một đời oằn gập cay cực&lt;br /&gt;nhưng con búp bê nào cha nhặt được&lt;br /&gt;không hồng hào niềm vui sao!&lt;br /&gt;chiếc bánh trung thu tàn trăng hạ giá&lt;br /&gt;không rằm sáng cả nhà sao!&lt;br /&gt;dăm cuốn tuổi hoa sách nát&lt;br /&gt;không nở bừng thơm ngát&lt;br /&gt;khi chú trao cho con sao!&lt;br /&gt;dẫu niềm vui tội nghiệp&lt;br /&gt;nhưng trong veo rưng rưng như sương!&lt;br /&gt;quá khứ dẫu xám&lt;br /&gt;sao lúc này chảy qua hồi ức con đen tối!&lt;br /&gt;phải chăng&lt;br /&gt;cái choáng trong tim&lt;br /&gt;hạnh phúc vỡ&lt;br /&gt;mây giông bão kéo qua cái nhìn tâm bệnh?&lt;br /&gt;tạ ơn chú, rách rưới và đói chữ&lt;br /&gt;giữa một thời, chữ không đến tay người khó&lt;br /&gt;chỉ nuôi tâm hồn bằng ca dao tục ngữ&lt;br /&gt;lục bát mộc mạc Cụ Đồ&lt;br /&gt;dăm câu bổng trầm vọng cổ&lt;br /&gt;một sợi mênh mang thăm thẳm đàn bầu&lt;br /&gt;tiếng cười phóng khoáng bát ngát Ba Phi&lt;br /&gt;sao chú và bao người khố rách áo ôm&lt;br /&gt;tứ chiếng giang hồ&lt;br /&gt;đầu tắt mặt tối&lt;br /&gt;lại nồng hậu và hào sảng thế!&lt;br /&gt;ôi ngàn năm&lt;br /&gt;những người mù chữ và lỡ vận&lt;br /&gt;vẫn đào giếng ca dao khơi dòng dân ca&lt;br /&gt;làm nên lục bát thuyền bè nhân hậu&lt;br /&gt;bằng ngôn ngữ nương rẫy lóng lánh&lt;br /&gt;vẫn trồng ra hạt ngọc điệu đàn nhịp trống&lt;br /&gt;vẫn dệt thành vải, sợi bền triết lí&lt;br /&gt;sáng tạo ra cổ tích, bằng tâm tư&lt;br /&gt;ôi trường rèn luyện Ruộng Đất và Sông Nước&lt;br /&gt;cái nhìn này có hoang tưởng không?&lt;br /&gt;từ nền tảng là Mẹ là Trảng Cát&lt;br /&gt;                     là Hẻm Phố là Tình là Đất&lt;br /&gt;từ nền tảng là Cha là Chú là Phù Sa &lt;br /&gt;                     là Bến Cảng là Nghĩa là Nước&lt;br /&gt;(ơi nền tảng nghìn năm tiềm tàng&lt;br /&gt;dù đã ý thức xán lạng rạng đông&lt;br /&gt;dù chỉ vô thức mặt trời mây phủ)&lt;br /&gt;con vào đại học&lt;br /&gt;tuổi mười tám rực rỡ&lt;br /&gt;tuổi mười tám chói sáng&lt;br /&gt;lúc này&lt;br /&gt;vâng, lúc này&lt;br /&gt;sao con vội quên đi!&lt;br /&gt;mây giông bão kéo qua cái nhìn tâm bệnh?&lt;br /&gt;cái nhìn nào là thật?&lt;br /&gt;có tự gây men ảo tưởng để vỗ về buồn tủi không?&lt;br /&gt;nếu con rơi vào dinh thự&lt;br /&gt;khóc u oa trong vành nôi kẻ sĩ&lt;br /&gt;cái nhìn con sẽ ra sao?&lt;br /&gt;uyên bác và trịch thượng?&lt;br /&gt;sáng bừng và hãnh tiến&lt;br /&gt;mộng du và sách vở?&lt;br /&gt;chao đảo và quan liêu?&lt;br /&gt;rồi tất cả gặp nhau &lt;br /&gt;          trong trường rèn luyện Ruộng Đất và Nhà Máy?&lt;br /&gt;nếu con không rơi vào xóm tha ma hẻm rẽ ba, ngập rác&lt;br /&gt;con sẽ không vất vả nhường này&lt;br /&gt;                              không trăn trở nhường này&lt;br /&gt;cảm quan không u uất đến vậy?&lt;br /&gt;và có gì trái khoáy trong tâm tưởng con chăng?&lt;br /&gt;bỗng dưng con trở thành AQ chăng?&lt;br /&gt;người đàn bà con nhà cùng đinh!&lt;br /&gt;con biết, &lt;br /&gt;      không ai sống nổi với cái nhìn suốt đời sũng nước mắt&lt;br /&gt;buồn quá phải cười&lt;br /&gt;dẫu sao, đời đâu chỉ là nước mắt!&lt;br /&gt;con tự biết phải quét đi rác rưởi&lt;br /&gt;trong tâm hồn con&lt;br /&gt;phải chữa lành vết bẫm&lt;br /&gt;từ chai rượu vỡ phẫn chí&lt;br /&gt;tiếng chửi thề đau đời&lt;br /&gt;trong trái tim con&lt;br /&gt;con bé tha ma, con bé cóc xoài&lt;br /&gt;phải khổ đau gạn lọc chính mình&lt;br /&gt;(ôi bao người đã khổ đau gạn lọc &lt;br /&gt;nên trong vắt hơn giếng sâu trong vắt)&lt;br /&gt;để ngọt mát ca dao&lt;br /&gt;để thâm trầm tục ngữ&lt;br /&gt;để đằm sâu vời vợi dân ca&lt;br /&gt;để nghĩa nhân lục bát Cụ Đồ&lt;br /&gt;ơi mùa hương, mùa nối mùa thơm ngát&lt;br /&gt;ao sen ao sen quanh nhà máy phố phường&lt;br /&gt;trên cánh đồng&lt;br /&gt;gió lồng lộng tiếng cười thông minh sảng khoái Ba Phi!&lt;br /&gt;lúc này&lt;br /&gt;vâng, lúc này&lt;br /&gt;cái nhìn con tâm bệnh&lt;br /&gt;choáng trong tim và phản ánh đời!&lt;br /&gt;nhưng cây đước không tự tin tự hào &lt;br /&gt;                  vào bản lĩnh vững chắc nghìn năm &lt;br /&gt;                  của bộ rễ&lt;br /&gt;sẽ ngã quỵ giạt trôi theo sóng gió!&lt;br /&gt;cha kính yêu ơi, con biết&lt;br /&gt;và thưa chú, làm sao cháu quên&lt;br /&gt;lần thứ hai chú cười khóc chú khóc cười&lt;br /&gt;em bé cóc xoài đã là sinh viên!&lt;br /&gt;làm sao quên, &lt;br /&gt;                  xóm tha ma&lt;br /&gt;                  ngõ ba rác ơi&lt;br /&gt;những mắt nhìn ngỡ ngàng thương mến&lt;br /&gt;con bé cóc xoài đã bước lên&lt;br /&gt;                              bậc thềm khoa học!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;20&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NÉN NHANG CHÁY BÙNG&lt;br /&gt;TRÊN TRẢNG CÁT ƯỚT&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;tuổi hai mươi của con&lt;br /&gt;đen đặc bóng tối&lt;br /&gt;và trắng rợn màu cát trắng&lt;br /&gt;lần thứ hai con tất tưởi về quê ngoại&lt;br /&gt;để khóc vùi bên nấm mồ!&lt;br /&gt;xứ sở nghèo, cằn khô không hoa&lt;br /&gt;dăm bông vạn thọ héo&lt;br /&gt;cơn mưa rào tháng hạ&lt;br /&gt;bừng nắng nung và gió bỏng&lt;br /&gt;con trơ vơ khóc mẹ!&lt;br /&gt;để thắp được nén nhang&lt;br /&gt;con phải đào tay xuống cát ướt&lt;br /&gt;lửa bùng lên cháy hết nửa rồi&lt;br /&gt;như đời người cơ cực!&lt;br /&gt;mẹ cháy vội hết cuộc đời mẹ&lt;br /&gt;chưa thanh thản bao giờ!&lt;br /&gt;ơi quê ngoại hạn hán mưa dầm&lt;br /&gt;đói và rét&lt;br /&gt;lìa cội xa quê ở đợ xứ người&lt;br /&gt;giữa phố phường chói ngợp giàu sang&lt;br /&gt;mẹ của con hèn mọn&lt;br /&gt;ngọn cỏ úa trên bãi tha ma hẻm rác&lt;br /&gt;thương chồng thương con nhẫn nại một đời&lt;br /&gt;cúi đầu trên tủ thuốc lá&lt;br /&gt;rổ cóc xoài, soong khoai sắn hấp&lt;br /&gt;tất bật quét dọn lau chùi máu mủ nhà thương&lt;br /&gt;chỉ mong con không đói không rách&lt;br /&gt;cơm lành canh ngọt&lt;br /&gt;bình dị nhưng không bèo bọt tầm thường&lt;br /&gt;mẹ sợ hãi một đời lũ thiêu thân&lt;br /&gt;từng đêm bu ánh đèn để chết&lt;br /&gt;mẹ sợ hãi cái phù du phù phiếm&lt;br /&gt;ao ước cái chắc cái bền&lt;br /&gt;chắt chiu tần tảo một đời &lt;br /&gt;chỉ dám một lần đưa con về quê&lt;br /&gt;ngượng ngùng lánh mặt&lt;br /&gt;ruột thịt chẳng mấy ai &lt;br /&gt;đau đáu xấu hổ về dì&lt;br /&gt;nhà dột gạo vơi vẫn đua đòi lòe loẹt!&lt;br /&gt;(dì xấu hổ với người chị cóc xoài hẻm rác&lt;br /&gt;anh rể cụt què vá xăm bơm lốp&lt;br /&gt;dì giấu nỗi tủi nghèo bằng chút phấn son&lt;br /&gt;mặc cảm như đục vào xương!&lt;br /&gt;trái gió trở trời nhức nhối!)&lt;br /&gt;hai mươi hai tuổi của con thấm thía tủi buồn&lt;br /&gt;tủi buồn lặn vào da thịt, vào tim&lt;br /&gt;(ôi quê nội phù sa mênh mông ruộng đồng&lt;br /&gt;cha uất hận, chú phẫn chí ra đi&lt;br /&gt;cũng chẳng còn ai để về!&lt;br /&gt;sao cha không một lần nhắc con tổ tiên mồ mả!)&lt;br /&gt;có phải cha và mẹ thương nhau&lt;br /&gt;nghĩa tình nẩy sinh, từ vết thương chung – mặc cảm?&lt;br /&gt;hai mươi hai tuổi của con thấm thía tủi buồn&lt;br /&gt;tủi buồn lặn vào da thịt, vào tim&lt;br /&gt;con trơ vơ khóc mẹ!&lt;br /&gt;mẹ bao năm ngược xuôi&lt;br /&gt;giữa phố xá người xe nườm nượp&lt;br /&gt;sao lại chết vì chiếc máy cày đường làng tuột dốc!&lt;br /&gt;tạ ơn quê nghèo còn mảnh cát để chôn!&lt;br /&gt;(thương cha sống với mồ hoang&lt;br /&gt;chết không nơi gởi cốt!&lt;br /&gt;thành phố mênh mông&lt;br /&gt;vẫn chật hẹp với khốn cùng!)&lt;br /&gt;hai mươi tuổi của con thấm thía đau buồn&lt;br /&gt;có đáng gì trước buồn đau thời đạn bom &lt;br /&gt;                      của Đất Bùn, &lt;br /&gt;                              Bến Cảng!&lt;br /&gt;nhưng được mẹ cha cho ăn học&lt;br /&gt;(cảm ơn thời không tốn tiền trường tiền sách)&lt;br /&gt;để ý thức về nỗi đau buồn&lt;br /&gt;buồn đau thêm!&lt;br /&gt;con muốn ngu muội về cái nghèo cái khổ&lt;br /&gt;đất đá biết buồn đâu!&lt;br /&gt;con đam mê tri thức làm gì&lt;br /&gt;công nghệ làm gì&lt;br /&gt;dao phẫu thuật làm gì&lt;br /&gt;bây giờ, con cần một viên thuốc an thần&lt;br /&gt;chìm trong ngu muội!&lt;br /&gt;con yếu đuối rồi chăng!&lt;br /&gt;mẹ ơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;21&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NỬA CỦA CHA NỬA CỦA MẸ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;buổi sáng&lt;br /&gt;nắng vàng tơ non&lt;br /&gt;tơ non phố phường tơ non bụi bặm&lt;br /&gt;tơ non màu xanh ngoại thành&lt;br /&gt;xin giã từ nỗi buồn khuya vắng&lt;br /&gt;con tròn giấc ngủ trẻ thơ&lt;br /&gt;còn tôi một mình tôi&lt;br /&gt;trang sách, trắng&lt;br /&gt;màn hình hồ sơ bệnh án, trắng&lt;br /&gt;bản thảo nghiên cứu, trắng&lt;br /&gt;còn tôi nhìn nỗi một mình, trong tôi, lặng lẽ&lt;br /&gt;buổi sáng, kính chào và san sẻ&lt;br /&gt;nhà thương ơi &lt;br /&gt;những người mẹ đau xé thịt&lt;br /&gt;               và mừng trào nước mắt&lt;br /&gt;những đứa trẻ sơ sinh, đỏ hồng hay xanh tím&lt;br /&gt;niềm vui cùng bao người nữ vượt cạn&lt;br /&gt;nỗi đau cùng bao Con Người xoay chưa tròn chín tháng&lt;br /&gt;mầm sống héo hon&lt;br /&gt;sự sống tắt lịm nhịp tim&lt;br /&gt;                    tắt rồi thoáng sớm thoáng chiều&lt;br /&gt;                    cựa mình trong vũ trụ tối &lt;br /&gt;ôm lấy chiếc nhau như ôm lấy mặt trời &lt;br /&gt;                             đã tắt&lt;br /&gt;tôi bất lực trước nỗi đau bao non yểu ấy!&lt;br /&gt;buổi sáng&lt;br /&gt;kính chào những người mẹ đang ngồi chờ thăm thai&lt;br /&gt;chờ nghe tiếng vọng của sự sống trong lòng&lt;br /&gt;đường gân xanh nẩy bật trên cổ nổi phồng trên tay&lt;br /&gt;truyền nguồn sống đến sự sống trong mình&lt;br /&gt;những vòng đo yên tâm&lt;br /&gt;những vòng đo lo âu&lt;br /&gt;những đơn thuốc những lời dặn dò&lt;br /&gt;buổi sáng&lt;br /&gt;người chồng này bên vợ hân hoan&lt;br /&gt;người chồng kia bên vợ sầu thảm &lt;br /&gt;                         thất vọng&lt;br /&gt;những vui những buồn&lt;br /&gt;kính chào và san sẻ niềm đau&lt;br /&gt;               ngỡ đã vô nghĩa&lt;br /&gt;               vẫn chưa vô nghĩa&lt;br /&gt;bi kịch đã nghìn đời&lt;br /&gt;vẫn còn bi kịch!&lt;br /&gt;con gái hay con trai&lt;br /&gt;đã trở nên vô nghĩa&lt;br /&gt;vô nghĩa trước mắt nhìn vào ống nghiệm&lt;br /&gt;dẫu giới tính tùy ở đàn ông…&lt;br /&gt;nhưng hai mươi ba cặp thể nhiễm sắc này&lt;br /&gt;nửa của cha, nửa của mẹ&lt;br /&gt;phụ hệ và mẫu hệ vô nghĩa&lt;br /&gt;can cớ chi mà vui hay buồn&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ mỉm cười&lt;br /&gt;nụ cười rất nắng sớm dịu dàng&lt;br /&gt;người nữ có thể cưới chồng&lt;br /&gt;                 như mẫu hệ, nhưng nối dõi cho cha&lt;br /&gt;can cớ chi những mừng vui sinh con trai&lt;br /&gt;                       những rầu rĩ sinh con gái&lt;br /&gt;ơi cuộc đời ơi khoa học&lt;br /&gt;bao giờ cũng có những tiếng khóc &lt;br /&gt;            trước những bi kịch, trong tương lai,&lt;br /&gt;                                         vô nghĩa?&lt;br /&gt;bao giờ cũng có những nụ cười&lt;br /&gt;           trước những thành công, trong tương lai, &lt;br /&gt;                                      ấu trĩ?&lt;br /&gt;ơi cuộc đời&lt;br /&gt;bao người vô sinh khóc ngất&lt;br /&gt;bao người cười reo triệt sản&lt;br /&gt;bơ vơ cô độc và đàn đống nheo nhóc&lt;br /&gt;nỗi khổ người này là ước vọng người kia&lt;br /&gt;có thể nào san sẻ và chia đều hạnh phúc?&lt;br /&gt;                  san sẻ và chia đều khổ đau?&lt;br /&gt;vâng&lt;br /&gt;đã có thể tác động vào luật đời&lt;br /&gt;đã có thể tác động lên quy luật tự nhiên&lt;br /&gt;dù chỉ phần nào, sáng lên hi vọng&lt;br /&gt;vâng&lt;br /&gt;nhân đạo hơn, nhân bản hơn&lt;br /&gt;theo quy luật trái tim cười khóc rất người&lt;br /&gt;nhân danh Con Người&lt;br /&gt;thời bùng nổ nhân số&lt;br /&gt;lụt-hồng-thủy&lt;br /&gt;trào-dâng-nhân-mãn hiện giờ!&lt;br /&gt;nghìn xưa hỡi&lt;br /&gt;sinh thực khí ước mơ phồn thực&lt;br /&gt;hạt trứng hóa bọc hồng &lt;br /&gt;trăm cõi trăm con!&lt;br /&gt;thơ ca và khoa học lặng mình &lt;br /&gt;                          trước hoang thai&lt;br /&gt;tự nghìn xưa&lt;br /&gt;là nỗi đau đi vào tôn giáo!&lt;br /&gt;thành khát vọng&lt;br /&gt;            làm chủ quy luật tự nhiên&lt;br /&gt;nhân danh Con Người&lt;br /&gt;niềm tin tiến hóa thành Người!&lt;br /&gt;&lt;em&gt;vượn-người&lt;/em&gt; rụng đuôi&lt;br /&gt;còn chất thú, hỡi ơi&lt;br /&gt;phôi thai vô tội&lt;br /&gt;trong mưu đồ chính trị&lt;br /&gt;trong bi kịch lịch sử!&lt;br /&gt;những trang kinh những dòng biên niên&lt;br /&gt;ướt thấm nỗi niềm nghìn đời nhân loại!&lt;br /&gt;vâng&lt;br /&gt;phải giành giữ&lt;br /&gt;          Quyền Chủ Động Thụ Thai&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;tập lại nụ cười đã quên&lt;br /&gt;(cái choáng trong tim&lt;br /&gt;thổi tắt ánh sáng gương mặt)&lt;br /&gt;ngoài kia,&lt;br /&gt;          những chùm hoa pháo&lt;br /&gt;                 mãi hoài vô thanh trong nắng&lt;br /&gt;bỗng dưng, sợ hãi cảm giác lẻ loi&lt;br /&gt;                          một mình khuya vắng&lt;br /&gt;một mình&lt;br /&gt;nhìn vào nỗi một mình&lt;br /&gt;                       khi con đã ngủ&lt;br /&gt;cảm ơn con đã sinh ra cho mẹ một &lt;em&gt;ngã&lt;/em&gt; khác&lt;br /&gt;cảm ơn nhà thương đã sinh ra cho tôi một &lt;em&gt;ngã&lt;/em&gt; khác nữa&lt;br /&gt;cảm ơn hai phụ lưu những phụ lưu&lt;br /&gt;                      đổ vào dòng chảy đời tôi&lt;br /&gt;dòng chảy cạn vơi dòng chảy kiếp người&lt;br /&gt;tuôn chảy&lt;br /&gt;cho tôi đủ sức nhìn vào chính tôi,&lt;br /&gt;                 một &lt;em&gt;bản ngã&lt;/em&gt; đã tượng hình,&lt;br /&gt;                 tự mầm phôi giây phút đầu&lt;br /&gt;                 tinh cha gặp noãn mẹ,&lt;br /&gt;                 hòa với nghìn xưa vạn cổ&lt;br /&gt;ngoài kia,&lt;br /&gt;                 những chùm hoa pháo  &lt;br /&gt;                 mãi hoài vô thanh trong nắng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;22&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;VẾT THƯƠNG TÌNH YÊU&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hôm qua lại đi ngang trường cũ&lt;br /&gt;muốn khóc với bóng cây thuở học trò rưng nắng&lt;br /&gt;nhưng chẳng việc gì phải ướt sũng nước mắt!&lt;br /&gt;dẫu sao, cũng sáu năm dài ở đó&lt;br /&gt;tuổi mười tám rực rỡ trắng ngời&lt;br /&gt;tuổi hai tư chói sáng tím ngát&lt;br /&gt;ôi tuổi hai mươi hai&lt;br /&gt;từ quê ngoại cát trắng tang chế&lt;br /&gt;bên nấm mộ&lt;br /&gt;chỉ một mình tự chít khăn sô&lt;br /&gt;suýt gục xuống&lt;br /&gt;thành nhánh xương rồng mộ chí&lt;br /&gt;úa trắng hoa buồn&lt;br /&gt;con về trường héo rũ&lt;br /&gt;căn nhà tôn một nửa vắng hoang&lt;br /&gt;choáng nỗi hắt hiu&lt;br /&gt;cảm giác từ đây vĩnh biệt cả nụ cười&lt;br /&gt;dù cơ cực mức nào, đau đớn mức nào&lt;br /&gt;vẫn có thể gánh chịu trăm nghìn gánh nặng&lt;br /&gt;nếu còn mẹ&lt;br /&gt;đứa con gái nào&lt;br /&gt;cũng cần một điểm tựa một tay vin&lt;br /&gt;mẹ là điểm tựa là tay vin&lt;br /&gt;cho con cheo leo bước qua cầu tuổi trẻ&lt;br /&gt;vực thẳm, bao nhiêu là vực thẳm!&lt;br /&gt;ôi tuổi hai mươi hai côi cút&lt;br /&gt;đôi chẵn, lẻ loi&lt;br /&gt;sững điếng, run rẩy&lt;br /&gt;người bạn trên một lớp ngỏ lời yêu cháy bỏng&lt;br /&gt;tôi vội vã nắm chặt bàn tay &lt;br /&gt;                              ấm nồng, tin cậy&lt;br /&gt;rồi bàn tay ấy cũng vội vã hất bàn tay tôi&lt;br /&gt;khi đã biết nỗi niềm côi cút&lt;br /&gt;thân phận con bé cóc xoài hẻm rác tha ma&lt;br /&gt;để lại trong trái tim tôi&lt;br /&gt;                  vết sẹo tủi nghèo!&lt;br /&gt;vết sẹo tình-yêu-bị-xem-như-một-trò-đùa&lt;br /&gt;chạm tận cùng nỗi đau tự trọng!&lt;br /&gt;cần một điểm tựa, một tay vin&lt;br /&gt;tôi vin vào bàn tay bạch tuộc!&lt;br /&gt;chất bạch tuộc nhớt nhờn&lt;br /&gt;              chính người ấy không tự biết!&lt;br /&gt;chất bạch tuộc bản năng đã trở thành một ý thức thường tình&lt;br /&gt;chất bạch tuộc, xót xa sao, &lt;br /&gt;              trong trái tim người đã trải qua&lt;br /&gt;                hai mươi hai năm cơ cực bến đò!&lt;br /&gt;thời buổi trái tim hóa hầu bao tham vọng đểu cáng!&lt;br /&gt;nhưng trong quãng bão lốc quăng quật&lt;br /&gt;                               tôi không kịp nhìn ra&lt;br /&gt;suýt mất trắng!&lt;br /&gt;đen đúa vực thẳm!&lt;br /&gt;Con Người, Con Người, tôi hỡi&lt;br /&gt;trinh và tiết muôn thuở là chất người&lt;br /&gt;giá trị ấy không cổ! khác với muông thú!&lt;br /&gt;tôi cúi đầu trước Kiều&lt;br /&gt;             (dẫu vườn khuya xăm xăm một mình băng lối!)&lt;br /&gt;dòng nước mắt tự khinh bỉ kéo gương mặt tôi sát đất&lt;br /&gt;muốn đập vỡ tấm kính soi gương mặt tôi trơ trẽn&lt;br /&gt;con bé tha ma cóc xoài suýt chẳng còn gì&lt;br /&gt;suýt không còn gì để ngẩng cao mắt nhìn&lt;br /&gt;khi người ấy đã van lơn toan đoạt lấy trinh trắng&lt;br /&gt;(hỡi ơi trinh trắng có thể ngụy tạo&lt;br /&gt;có thể biện minh tẩy rửa giả dối&lt;br /&gt;trà mi không thơm và hồng thơm có thể là một&lt;br /&gt;hương trinh trở thành vô nghĩa!)&lt;br /&gt;may thay phút mê muội dại khờ&lt;br /&gt;tôi chỉ suýt bị phỉnh đoạt, &lt;br /&gt;          suýt đồng nhất với tự nguyện đánh mất!&lt;br /&gt;nhưng, trinh trắng của trái tim!&lt;br /&gt;hạnh phúc không thể mọc từ vực thẳm đen đúa đó!&lt;br /&gt;chợt nghe một tia sáng lạnh buốt, phút đó&lt;br /&gt;từ nghìn xưa, có lẽ&lt;br /&gt;xuyên ngang vầng trán&lt;br /&gt;trong tôi, thảng thốt chói lên tiếng hét&lt;br /&gt;như kiếm chém xuống tình yêu&lt;br /&gt;không, chém xuống trò chơi xác thịt!&lt;br /&gt;tôi vùng dậy hất bật một khối thịt&lt;br /&gt;&lt;em&gt;khối-thịt&lt;/em&gt; săn đuổi tôi khắp căn phòng&lt;br /&gt;chiếc áo đã bật hết cúc bị móc phải đinh&lt;br /&gt;đôi tay bị kéo ngược&lt;br /&gt;như bị trói giật cánh khuỷu&lt;br /&gt;tôi kinh hoàng chói lên tiếng hét&lt;br /&gt;đầu húc vào cửa, cửa bật mở&lt;br /&gt;&lt;em&gt;khối-thịt&lt;/em&gt; đóng mạnh, chặn lại tiếng hét&lt;br /&gt;tôi nghiêng mặt tránh, &lt;br /&gt;            chiếc vú bị chẹt&lt;br /&gt;                  trong hai cạnh sắt, giập nát&lt;br /&gt;nghẹn tắc tiếng rú thất thanh. Ngất lịm!&lt;br /&gt;có lẽ phút ấy, &lt;em&gt;khối-thịt&lt;/em&gt; ấy đã tỉnh lại&lt;br /&gt;                           trước những tia máu phọt&lt;br /&gt;rồi mũi kim khâu tự tay &lt;em&gt;khối-thịt&lt;/em&gt; bác sĩ sắp ra trường!  &lt;br /&gt;vết sẹo con rết trắng&lt;br /&gt;nửa vòm ngực hồng teo tóp nhăn nhúm tím!&lt;br /&gt;dẫu sao, tôi đã đánh mất trinh trắng&lt;br /&gt;                     dù chỉ trinh trắng trái tim &lt;br /&gt;hạnh phúc không thể mọc lên vực thẳm &lt;br /&gt;                          phút mê khờ!&lt;br /&gt;vực thẳm nhục nhã đau đớn!&lt;br /&gt;tình yêu cháy bỏng đầu đời&lt;br /&gt;đốt thiêu nhân phẩm tôi đen đúa!&lt;br /&gt;suốt một năm người ấy còn học chung trường&lt;br /&gt;tôi thường xuyên chạm mặt kẻ thù&lt;br /&gt;kẻ thù, tôi từng gục xuống vai,&lt;br /&gt;                          từng tin yêu tha thiết&lt;br /&gt;muốn khóc, muốn chết&lt;br /&gt;nhưng không thể ướt sũng nước mắt&lt;br /&gt;không thể đánh đắm tương lai vào nước mắt&lt;br /&gt;không thể gục mặt sống&lt;br /&gt;không thể thổi tắt ngọn nến&lt;br /&gt;ròng ròng mồ hôi trong ngực&lt;br /&gt;thôi thúc tôi tỏa sáng cho đời&lt;br /&gt;an ủi mình chăng?&lt;br /&gt;tự giết mình&lt;br /&gt;              bằng đay nghiến nỗi tủi nhục,&lt;br /&gt;              nỗi khó nghèo côi cút mình chăng?&lt;br /&gt;tôi căm ghét sự thiếu toàn bích&lt;br /&gt;đời trả thù tôi bằng vết nhục một đời!&lt;br /&gt;an ủi mình chăng?&lt;br /&gt;và con người quá đay nghiến chính mình,&lt;br /&gt;ngập ngụa trong nước mắt bất hạnh,&lt;br /&gt;vội quên tiếng cười căng hồng mạch sống,&lt;br /&gt;không muốn vượt lên u tối tủi nhục&lt;br /&gt;vượt lên sự an bài nghiệt ngã&lt;br /&gt;nên kiếp người thê thiết chăng?&lt;br /&gt;nên cuộc đời lụt trong khói ảo và rượu đắng?&lt;br /&gt;không, không thể sợ hãi cõi sống&lt;br /&gt;                             thù hận cõi sống&lt;br /&gt;đóa hoa vượt lên tầng tầng chà gai&lt;br /&gt;nở thắm làn hương trí tuệ&lt;br /&gt;sáng thơm sắc màu trái tim&lt;br /&gt;đẹp vết thương ứa máu!&lt;br /&gt;tôi tin mùa hoa nối tiếp mùa hoa&lt;br /&gt;                cuốn phăng tầng tầng chà gai&lt;br /&gt;                                      độc ác&lt;br /&gt;                             cuốn phăng bất hạnh!&lt;br /&gt;                                          tôi ơi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;23&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;VĨNH BIỆT NIỀM CẢM CÚM&lt;br /&gt;HẠNH PHÚC BUỒN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;sáng sớm&lt;br /&gt;nắng hôm nay hồng tươi&lt;br /&gt;màu tờ lịch đỏ&lt;br /&gt;                pha với màu hồng quả trứng&lt;br /&gt;                soi vào mặt trời&lt;br /&gt;một ý tưởng tinh nghịch nhảy nhót&lt;br /&gt;như hoa nắng tung rơi trên đất&lt;br /&gt;sao không gọi thứ hai là thứ nhất?&lt;br /&gt;sao không gọi chủ nhật là thứ bảy?&lt;br /&gt;bâng quơ mỉm cười về thoáng bâng quơ&lt;br /&gt;chào ngày nghỉ cuối tuần, lung linh nắng&lt;br /&gt;lại cùng con qua nhà bạn gái thuở học trò&lt;br /&gt;mẹ và con trong áo quần thể thao màu trắng&lt;br /&gt;muốn gọi hôm nay là ngày của những giọt&lt;br /&gt;                      mồ hôi ràn rụa và tiếng cười&lt;br /&gt;ba đứa trẻ chơi đùa dưới giàn hoa thiên lí xanh&lt;br /&gt;hai người mẹ ướt đẫm bên bàn bóng xanh&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;tập lại nụ cười đã quên&lt;br /&gt;vừa đối mặt với mình&lt;br /&gt;              truy đuổi chính mình&lt;br /&gt;vừa chạy trốn mình&lt;br /&gt;              sợ hãi gặp mình&lt;br /&gt;đang chơi bóng cùng bạn&lt;br /&gt;ngỡ chơi bóng với Cuộc Đời&lt;br /&gt;ngỡ chơi bóng cùng Số Phận&lt;br /&gt;ngỡ chơi bóng với Cái Bóng của mình&lt;br /&gt;quả bóng cơ hồ sinh ra từ Nữ Tính&lt;br /&gt;là quả trứng hồng Hi Vọng và Khát Vọng&lt;br /&gt;vụt Khát Vọng về phía Cuộc Đời&lt;br /&gt;để tự chiến thắng&lt;br /&gt;vụt Hi Vọng về phía Số phận&lt;br /&gt;để tự thăng hoa&lt;br /&gt;vụt Nữ Tính về phía Cái Bóng của mình&lt;br /&gt;để đánh bại niềm yếu đuối bi thảm &lt;br /&gt;                            trong mình&lt;br /&gt;và bạn gái thân yêu ơi,&lt;br /&gt;                 xin cứ nghĩ&lt;br /&gt;tôi là phía bạn cần chiến thắng&lt;br /&gt;                        cần thăng hoa&lt;br /&gt;                        cần đánh bại&lt;br /&gt;có phải chúng ta đang mướt mồ hôi&lt;br /&gt;                        cùng ảo tượng chính mình!&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;mỉm cười dưới những chùm hoa nắng&lt;br /&gt;ơi ý tưởng tinh quái của nỗi muộn phiền&lt;br /&gt;vu vơ ngộ nghĩnh&lt;br /&gt;ba đứa trẻ quây quần, đầy ắp tiếng cười reo&lt;br /&gt;xoắn xuýt bên nhau&lt;br /&gt;hai người mẹ và những cốc nước lanh canh đá lạnh&lt;br /&gt;hai người mẹ li hôn thầm cảm ơn đời sống&lt;br /&gt;trong nắng cổ tích, hóa thành đôi chim câu mái trắng&lt;br /&gt;ngồi ủ hai quả trứng Khát Vọng và Hi Vọng&lt;br /&gt;dưới giàn thiên lí xanh&lt;br /&gt;nhảy nhót hoa nắng tung rơi trên sân đất&lt;br /&gt;cảm ơn những mồ hôi những đường bóng đẹp&lt;br /&gt;xin vĩnh biệt niềm cảm cúm hạnh phúc buồn&lt;br /&gt;cơ hồ sau lần xông hơi lâng lâng hương sả&lt;br /&gt;lâng lâng tiếng nhạc&lt;br /&gt;thanh thoát tươi xinh&lt;br /&gt;dịu dàng sâu lắng&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;hôn lên đài trán con và cháu&lt;br /&gt;chiếc hôn có mùi khói bếp bữa ăn trưa&lt;br /&gt;và mùi âm nhạc&lt;br /&gt;rồi trưa cũng ngả chiều&lt;br /&gt;lại về với một buổi miệt mài nghiên cứu&lt;br /&gt;con sẽ học cùng cô giáo láng giềng&lt;br /&gt;mẹ biết trốn mình nơi đâu, ngoài nỗi cô đơn!&lt;br /&gt;thì mẹ là học trò của chính mẹ&lt;br /&gt;của sách và của bệnh nhân&lt;br /&gt;của sản phụ và của trẻ sơ sinh&lt;br /&gt;thì mẹ là học trò của vết thương&lt;br /&gt;                       nơi tim và trên ngực mẹ&lt;br /&gt;là học trò của Khát Vọng và Hi Vọng&lt;br /&gt;học trò của Bản Năng Làm Mẹ&lt;br /&gt;             trong tiếng gà cung cúc nuôi con&lt;br /&gt;người đàn bà bác sĩ ba mươi tuổi&lt;br /&gt;tập lại nụ cười đã quên&lt;br /&gt;nghe hai ngọn nến lung linh tỏa sáng&lt;br /&gt;ngoài kia, trưa đã ngả chiều&lt;br /&gt;giật mình, sợ hãi phải một mình…&lt;br /&gt;thì giáp mặt chính mình&lt;br /&gt;một lần nữa để không bao giờ nữa, tôi ơi&lt;br /&gt;tôi ơi, mỉm cười&lt;br /&gt;cùng con, bước tới!&lt;br /&gt;Nữ Tính sáng giùm tôi trên môi ánh sáng&lt;br /&gt;mẹ quên mình thôi, con nhé&lt;br /&gt;để mẹ thật là mình&lt;br /&gt;mẹ ảo tưởng về mình không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;24&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CÓ DI TRUYỀN TRONG EM &lt;br /&gt;KHÔNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;khuynh hướng tiên thiên trong em&lt;br /&gt;có thoảng đám mây đen đa cảm không?&lt;br /&gt;mắt em buồn,&lt;br /&gt;               một phản ánh đời?&lt;br /&gt;hay trót ngẫm nhìn,&lt;br /&gt;               tận thẳm sâu đời buồn vậy?&lt;br /&gt;đôi khi&lt;br /&gt;em không tin mắt nhìn em nữa!&lt;br /&gt;nhưng tủi buồn của con bé cóc xoài&lt;br /&gt;là sự thật&lt;br /&gt;và chấn thương tình yêu&lt;br /&gt;                    trong phút suýt ngã lòng&lt;br /&gt;em bàng hoàng trước phũ phàng&lt;br /&gt;rất thật&lt;br /&gt;đắm say ngút tim hận thù ngút tim&lt;br /&gt;cũng là sự thật&lt;br /&gt;nhưng oán trách mà làm gì!&lt;br /&gt;và anh, dẫu là tia nắng ấm&lt;br /&gt;                 tiếng reo vui &lt;br /&gt;đến với em sau tháng ngày ảm đạm ấy&lt;br /&gt;lòng em lạnh và tha ma thật rồi&lt;br /&gt;gắng gượng tập mỉm cười&lt;br /&gt;đôi khi, ngu ngốc, cái ngu ngốc chua xót&lt;br /&gt;cảm ơn khổ nghèo, trơ trọi&lt;br /&gt;cảm ơn ánh mắt khinh thị, tàn nhẫn&lt;br /&gt;cho em mụ mẫm, miệt mài!&lt;br /&gt;những con chữ, những công thức sinh và hóa&lt;br /&gt;những bệnh nguyên bệnh trạng những trường phái y học&lt;br /&gt;thành chiếc thang dây &lt;br /&gt;       thả xuống&lt;br /&gt;            vực thẳm của nỗi đau bị xúc phạm&lt;br /&gt;em ngoi ngóp và nghiến răng&lt;br /&gt;leo lên bờ&lt;br /&gt;ôm vết sẹo tủi nghèo&lt;br /&gt;vết sẹo tủi nhục con rết trắng&lt;br /&gt;trên nửa vòm ngực hồng teo tóp&lt;br /&gt;nhăn nhúm tím&lt;br /&gt;trái tim em tật nguyền hai mươi hai tuổi!&lt;br /&gt;và anh, dẫu là tia nắng ấm tiếng reo vui&lt;br /&gt;em nhạt, em hững hờ, khô khốc&lt;br /&gt;ôi giấu giếm, phải chăng là dối trá?&lt;br /&gt;im lặng như em là lường gạt&lt;br /&gt;sáu năm bên nhau cùng chung lớp học&lt;br /&gt;thương anh hai năm yêu em dại khờ!&lt;br /&gt;mặc cảm vết sẹo tủi hờn cùng đinh – &lt;br /&gt;                       tố chất của máu, của mắt&lt;br /&gt;mặc cảm vết sẹo nhạt úa hương trinh&lt;br /&gt;bỗng hóa nên một nét héo môi cười&lt;br /&gt;tình em lãnh cảm, tim em đã già&lt;br /&gt;thương anh hai năm yêu em hết lòng!&lt;br /&gt;trong em, những hạt súc sắc của trái tim mặc cảm? &lt;br /&gt;                của phân số ngẫu nhiên ám đục thân phận?&lt;br /&gt;tím đen đỏ vàng…&lt;br /&gt;        đủ màu của mặc cảm?&lt;br /&gt;                      của ngẫu nhiên?&lt;br /&gt;yêu em hai năm anh có buồn không?&lt;br /&gt;ngày lễ ra trường, anh thân yêu&lt;br /&gt;anh lại ngỏ lời&lt;br /&gt;với hội chứng va chạm gay gắt&lt;br /&gt;nháng lửa, trong em&lt;br /&gt;nỗi ray rứt thương anh tím thẫm hoa buồn&lt;br /&gt;niềm tự tin mạnh như sắc đỏ phượng vĩ&lt;br /&gt;hay khuynh hướng bất hạnh đen trĩu màu mây&lt;br /&gt;đưa đẩy em&lt;br /&gt;sòng phẳng với anh dưới óng vàng ánh nắng, &lt;br /&gt;      với lương tâm em, em nói hết!&lt;br /&gt;mong được là con suối trong veo&lt;br /&gt;trong veo của chân thành&lt;br /&gt;phơi bày lòng đá buốt&lt;br /&gt;có phải cành lá ẩm mục nào đó &lt;br /&gt;             đã biếc sáng lân tinh nhờ bóng tối?&lt;br /&gt;và em xua đi bóng tối dối trá&lt;br /&gt;sao anh khóc và lại bằng lòng&lt;br /&gt;rời lầu cao đã phất lên sau thời sa sút&lt;br /&gt;về cùng con bé cóc xoài ổ chuột&lt;br /&gt;(hẻm rác, bãi tha ma &lt;br /&gt;                 thành hang hốc lâu rồi!)?&lt;br /&gt;sao anh nài nỉ mẹ cha&lt;br /&gt;đứng ngang vai chú em bốc vác, &lt;br /&gt;nát rượu, xích lô gối rục,&lt;br /&gt;                       thím em hốt rác mòn đêm?&lt;br /&gt;cùng em nâng cao bó hoa trong thắm hồng tiếng pháo?&lt;br /&gt;yêu em cưới em uổng phí đời không?&lt;br /&gt;sao đứa con đầu lòng&lt;br /&gt;anh đặt tên âm vang hạnh phúc?&lt;br /&gt;thương anh vỡ tan ảo vọng&lt;br /&gt;ra đi, lòng đã nhẹ nhàng chăng?&lt;br /&gt;đôi khi, như người điên cay đắng&lt;br /&gt;em cảm ơn sự từ bỏ của anh&lt;br /&gt;trái tim gỉ sắt hóa ngọc hồng, đã vỡ&lt;br /&gt;những miểng sắc đâu đó trong em&lt;br /&gt;nhói buốt bao vết cứa vô hình&lt;br /&gt;một mình ru con&lt;br /&gt;ru tuổi thơ mình&lt;br /&gt;vỗ về trái tim tuổi học trò máu bầm tủi cực&lt;br /&gt;tuổi hai mươi hai héo rũ&lt;br /&gt;thầm lặng lập cho mình bệnh án&lt;br /&gt;những giọt giai điệu xinh&lt;br /&gt;những đường bóng đẹp&lt;br /&gt;có chữa lành vết thương của vết thương&lt;br /&gt;trong em, đâu đó&lt;br /&gt;đôi khi, ngớ ngẩn hỏi thầm&lt;br /&gt;con người&lt;br /&gt;có cần khổ đau để nên người không?&lt;br /&gt;hẻm rác và xóm kênh đen&lt;br /&gt;chân đất với chân đất, là tiếng cười?&lt;br /&gt;lầu cao và ổ chuột&lt;br /&gt;gác tía với gối rơm, như tiếng khóc?&lt;br /&gt;cái nhìn – phản ánh của đời?&lt;br /&gt;phải chữa lại đôi tròng kính&lt;br /&gt;chất gương rất pha lê bỗng chốc nổi sóng&lt;br /&gt;méo mó loạn sắc chung chiêng!&lt;br /&gt;để mình thật là mình?&lt;br /&gt;khuynh hướng tiên thiên trong em&lt;br /&gt;có thoảng đám mây đen đa cảm và bất hạnh không?&lt;br /&gt;có di truyền trong em không – &lt;br /&gt;vết thương gốc gác nguồn cội (*)&lt;br /&gt;vết thương môi trường quê hương&lt;br /&gt;vết thương lịch sử&lt;br /&gt;            Tổ Quốc và Thế giới!&lt;br /&gt;            (dẫu em chỉ là ngọn cỏ!) &lt;br /&gt;vết thương tình yêu, bị người yêu và số phận sỉ nhục!&lt;br /&gt;               nửa vòm ngực bẫm nát&lt;br /&gt;                vết sẹo con rết trắng!&lt;br /&gt;và vết thương li hôn phụ rẫy –  &lt;br /&gt;cày xới lên từng vết thương xưa! – ?&lt;br /&gt;mã nào thăng hoa, thoái hóa trong em?&lt;br /&gt;chính em phải sinh nở ra chính em!&lt;br /&gt;đau đớn&lt;br /&gt;từ thân phận này, vượt qua thân phận này&lt;br /&gt;từ máu thịt này, vượt qua máu thịt này&lt;br /&gt;ngay giữa cuộc đời này&lt;br /&gt;trong từng giây phút sống&lt;br /&gt;mỉm cười, bước tới, tôi ơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cước chú gần cuối Khúc 24:&lt;br /&gt;(*) Xin xem lại hai khúc 19 &amp; 20, đặc biệt là khúc 26, tác giả viết về gốc gác xuất thân, thuộc tầng lớp được Macxim Gorki gọi là “dưới đáy xã hội”, của nhân vật bác sĩ này.     &lt;br /&gt;(Chú thích ngày 27. 03. 2005).&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;25&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ƠI THÁCH THỨC CỦA MẶC CẢM&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;như chiếc xe mới gài số lao đi, chết máy&lt;br /&gt;bánh còn lăn thêm nhiều vòng&lt;br /&gt;chiếc xe tình yêu hỏng của chúng mình&lt;br /&gt;lăn qua quãng hôn nhân&lt;br /&gt;để thật sự chết!&lt;br /&gt;em lại quá cả tin chấp nhận sự vội vàng&lt;br /&gt;từ buổi em nói hết?&lt;br /&gt;lòng cao thượng của anh còn quán tính?&lt;br /&gt;để rồi, con trai đành mồ côi anh!&lt;br /&gt;em sợ hãi phù du phù phiếm&lt;br /&gt;một ám ảnh dài, một ám ảnh đậm&lt;br /&gt;tính sòng phẳng, lương thiện, trong tình yêu&lt;br /&gt;lại cũng là phù phiếm?!&lt;br /&gt;em thách thức đời chăng&lt;br /&gt;sao em không giấu che dối trá?&lt;br /&gt;ta yếu đuối, cần ảo tưởng và huyễn mị chăng?&lt;br /&gt;sự thật những tầng sâu gốc rễ quá phũ phàng?&lt;br /&gt;anh gắng gượng để rồi không chịu thấu?&lt;br /&gt;xu hướng dối trá, giấu che&lt;br /&gt;                      là sự thật con người?&lt;br /&gt;lấy ảo tưởng tự mơn man vuốt ve&lt;br /&gt;                      là sự thật con người?&lt;br /&gt;mượn huyễn mị trang điểm mình&lt;br /&gt;                      là sự thật con người?&lt;br /&gt;giải phẫu đến tận cùng thăm thẳm&lt;br /&gt;em quá tự tin chăng?&lt;br /&gt;sức mạnh nào trong em&lt;br /&gt;buộc em đối mặt với em?&lt;br /&gt;như cánh chim dốt nát&lt;br /&gt;em ngu ngốc trải lòng trong tiếng hát tình yêu&lt;br /&gt;dở hơi trước hừng đông hạnh phúc&lt;br /&gt;sợ mưa hừng đông&lt;br /&gt;nên hừng đông bão!&lt;br /&gt;nhưng trái tim mẫn cảm của người đàn bà con nhà cùng đinh&lt;br /&gt;đau xót vì nỗi vật vã trong anh&lt;br /&gt;không chỉ bởi vậy&lt;br /&gt;(nỗi vật vã của ảo vọng vỡ?)!&lt;br /&gt;và còn hơn vậy nữa?&lt;br /&gt;thời và thế đổi thay rồi&lt;br /&gt;người ta giật mình&lt;br /&gt;đau đớn hay hoảng hốt tính toán lợi nhuận&lt;br /&gt;trong từng quan hệ!&lt;br /&gt;sá gì tình yêu! sá gì ân nghĩa!&lt;br /&gt;sá gì lòng cao thượng!&lt;br /&gt;cao thượng nào cũng đồng nghĩa với thua thiệt!&lt;br /&gt;người ta có quyền không đánh đắm tương lai mình&lt;br /&gt;ở ngã ba dòng chảy đời phân nhánh!&lt;br /&gt;và còn hơn vậy nữa?&lt;br /&gt;ý nghĩ này có phải chút cặn trong nỗi nhớ về anh?&lt;br /&gt;em đành cam chịu cô đơn&lt;br /&gt;khủng khiếp&lt;br /&gt;một mình nuôi con&lt;br /&gt;một năm chỉ vài ngày nghỉ việc&lt;br /&gt;cày bừa&lt;br /&gt;bốc vác&lt;br /&gt;hàng tấn sách, triền miên&lt;br /&gt;hàng núi nhọc nhằn hồ sơ và bệnh án&lt;br /&gt;màn hình vi tính đêm đêm xanh rợn&lt;br /&gt;ru con, ru mình&lt;br /&gt;em không trông chờ anh&lt;br /&gt;vì không dám trông chờ?&lt;br /&gt;em cấm em trông chờ!&lt;br /&gt;em chấp nhận khổ sai trong cô đơn&lt;br /&gt;khổ sai với khoa học và sản phụ&lt;br /&gt;em hợm mình cho đỡ buồn tủi chăng?&lt;br /&gt;phơi lòng với anh&lt;br /&gt;em không hối tiếc!&lt;br /&gt;rác rưởi trong em, ngày đêm em quét&lt;br /&gt;tha ma trong em, đã đông vui sầm uất&lt;br /&gt;ám khói quanh em, ngày mai quang đãng&lt;br /&gt;em biết anh có thể giải phẫu chính mình&lt;br /&gt;vâng, thử một lần đối mặt với mình&lt;br /&gt;mới có thể thích nghi, hòa hợp&lt;br /&gt;hai trái tim ngọt mềm&lt;br /&gt;chạm khẽ vào nhau, bật lửa ấm&lt;br /&gt;thắp sáng mãi những ngọn nến hồng&lt;br /&gt;ròng tươi mồ hôi nồng thắm&lt;br /&gt;ôi, hạnh phúc&lt;br /&gt;em cúi đầu trước con!&lt;br /&gt;và nghe mơ hồ hiện lên một căn nhà khác&lt;br /&gt;xóm phố khác, hẻm phố khác?&lt;br /&gt;và nghe mơ hồ hiện lên một căn hộ nhỏ&lt;br /&gt;trong chung cư sáng sủa, tĩnh lặng, bình yên?&lt;br /&gt;có lẽ cần phải thoát &lt;br /&gt;thoát một nơi chốn quá nhiều kỉ niệm&lt;br /&gt;những kỉ niệm đã trở nên mặn đắng&lt;br /&gt;ơi hạnh phúc, hạnh phúc&lt;br /&gt;em cúi đầu trước con!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;26&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NHỮNG BÓ HOA ÁNH SÁNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;người đàn bà tiến sĩ y khoa ba mươi tư tuổi&lt;br /&gt;mỉm cười&lt;br /&gt;hội trường đèn và hoa&lt;br /&gt;những khung cửa ngập nắng&lt;br /&gt;cuốn luận án dựng nghiêng&lt;br /&gt;hoa trong lọ nhỏ nghiêng cánh&lt;br /&gt;chiếc bàn phủ vải đỏ, hoa và hoa nở sáng quanh chân&lt;br /&gt;hoa và hoa nở sáng quanh bục báo cáo&lt;br /&gt;người đàn bà đi tận cùng nỗi buồn đau&lt;br /&gt;chiến đấu với nỗi buồn đau&lt;br /&gt;bằng khát vọng vui sống&lt;br /&gt;cực nhọc gieo và gặt niềm vui sáng tạo&lt;br /&gt;giọt mồ hôi chất xám và trái tim&lt;br /&gt;gieo lên thửa giấy trắng, nở thơm&lt;br /&gt;từng hạt số, cụm kí hiệu, luống chữ&lt;br /&gt;những phát kiến thực nghiệm&lt;br /&gt;đã trình bày trước bạc trắng những mái tóc&lt;br /&gt;người đàn bà điềm tĩnh bảo vệ&lt;br /&gt;cảm ơn bao phản biện, chất vấn&lt;br /&gt;hoa và hoa nở sáng&lt;br /&gt;bao bàn tay vỗ sáng âm vang&lt;br /&gt;người đàn bà tiến sĩ y khoa ba mươi tư tuổi&lt;br /&gt;mỉm cười&lt;br /&gt;loáng thoáng, đâu đó&lt;br /&gt;hoa nở sáng ngõ ba rác, bãi tha ma&lt;br /&gt;hoa nở sáng tục ngữ dân ca lục bát Cụ Đồ&lt;br /&gt;hoa nở sáng chiếc nạng gỗ xiêu vẹo&lt;br /&gt;          (mắt cha đăm đăm nhìn về quê cũ phù sa!)&lt;br /&gt;hoa nở sáng rổ cóc xoài, tủ thuốc lá, &lt;br /&gt;              soong khoai sắn hấp, &lt;br /&gt;           nén hương và cát trắng nguồn cội &lt;br /&gt;loáng thoáng, đâu đó&lt;br /&gt;hoa nở sáng tiếng đàn bầu phẫn chí&lt;br /&gt;hoa nở sáng xe rác khuya khoắt&lt;br /&gt;hoa nở sáng quanh con hồng hào&lt;br /&gt;loáng thoáng, đâu đó&lt;br /&gt;hoa nở sáng vầng trán thầy và sách&lt;br /&gt;hoa nở sáng nhà thương phòng thí nghiệm&lt;br /&gt;hoa nở sáng nỗi niềm tiếng rên tiếng khóc&lt;br /&gt;(nỗi khổ đời tôi nào có thấm gì!)&lt;br /&gt;loáng thoáng, đâu đó&lt;br /&gt;người yêu mộng tưởng, và niềm mộng mơ tôi&lt;br /&gt;người tình oan nghiệt, và nỗi oan uổng tôi&lt;br /&gt;người chồng mộng vỡ, và niềm vỡ mộng tôi&lt;br /&gt;ơi nỗi cô đơn trong tôi, vây bủa tôi&lt;br /&gt;thành hương ngát những khung cửa nắng&lt;br /&gt;người đàn bà tiến sĩ y khoa ba mươi tư tuổi&lt;br /&gt;mỉm cười, cảm ơn những bó hoa&lt;br /&gt;bó hoa người chồng phụ rẫy sớm biết tin và lịch sự&lt;br /&gt;bó hoa chú thím và em thắp sáng đời tôi&lt;br /&gt;(dì của tôi đang ở đâu rồi?)&lt;br /&gt;biết nhận bó hoa nào trước?&lt;br /&gt;xin nâng trên tay bó hoa thiếu nữ toan tự vận&lt;br /&gt;(trót ngây ngô, lầm lỡ!)&lt;br /&gt;đã sáng bừng gương mặt&lt;br /&gt;bên đứa con tật nguyền,&lt;br /&gt;                      từ mặc cảm đen tối,&lt;br /&gt;                      chói sáng thần đồng&lt;br /&gt;bó hoa kĩ sư mang bào-thai-xin&lt;br /&gt;phát cuồng trong niềm giằng xé&lt;br /&gt;(hoang hóa&lt;br /&gt;trót lẻ loi tuổi muộn!)&lt;br /&gt;đã tự hào bên đứa con rơi mơ ước, chăm chỉ dịu dàng&lt;br /&gt;thắp sáng trái tim&lt;br /&gt;chuỗi chớp nhoáng hình ảnh&lt;br /&gt;từ hạt máu mầm phôi như nỗi tủi thẹn&lt;br /&gt;(dẫu chung quanh bao ánh mắt cảm thông)&lt;br /&gt;đến bé gái hồn nhiên bi bô&lt;br /&gt;rồi ngân vang tiếng hát&lt;br /&gt;xin nâng trên tay&lt;br /&gt;                 bó hoa của thầy của bạn&lt;br /&gt;ơi bao bó hoa một đời bâng khuâng!&lt;br /&gt;người đàn bà tiến sĩ y khoa ba mươi tư tuổi&lt;br /&gt;mỉm cười&lt;br /&gt;bước về phía đứa con trai &lt;br /&gt;         bên người thím hốt rác cho thành phố&lt;br /&gt;đôi tay bé bỏng hồng hào&lt;br /&gt;quàng lên cổ mẹ&lt;br /&gt;đôi tay thành vòng hoa đẹp nhất!&lt;br /&gt;người đàn bà nhìn ra khung cửa&lt;br /&gt;những con đường những dòng xe&lt;br /&gt;chìm khuất nhưng nổi sáng bao dáng &lt;br /&gt;            người lao động chân chính còn lam lũ&lt;br /&gt;bỗng nghe đau nhói&lt;br /&gt;và ấm áp trong ngực&lt;br /&gt;hai ngọn nến hai chiếc lá sáng chói&lt;br /&gt;ròng ròng mồ hôi ròng ròng sương&lt;br /&gt;rưng rưng nắng đỏ&lt;br /&gt;thầm gọi:&lt;br /&gt;Sài Gòn ơi&lt;br /&gt;thành phố Hồ Chí Minh ơi &lt;br /&gt;những đôi tay vàng mười&lt;br /&gt;những khối chất xám kết tinh kim cương&lt;br /&gt;rạng ngời Đất Nước&lt;br /&gt;đã trở nên trong tôi:&lt;br /&gt;                 QUÊ NHÀ YÊU DẤU!&lt;br /&gt;xóm tha ma, ngõ ba rác ơi&lt;br /&gt;thành phố của tôi ơi&lt;br /&gt;nơi tôi đã nở sinh nhân phận chính mình&lt;br /&gt;nơi đã nở sinh nhân phận chính tôi&lt;br /&gt;một nhân phận không bao giờ tôi hiểu hết&lt;br /&gt;một nhân phận, như bất kì ai, &lt;br /&gt;         không ngừng được và bị sinh ra&lt;br /&gt;trong niềm khát vọng tự chủ không nguôi!&lt;br /&gt;          tự sinh ra nhân phận chính mình&lt;br /&gt;vâng, chính thành phố ruột thịt này&lt;br /&gt;đã trở nên trong tôi:&lt;br /&gt;                    QUÊ NHÀ YÊU DẤU!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Viết tại Quảng Trị và TP. HCM.&lt;br /&gt;(Phú Nhuận &amp; Tân Bình)&lt;br /&gt;1983 – 1996.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;NHƯ TẤT CẢ LOẠI HÌNH LAO ĐỘNG KHÁC,&lt;br /&gt;LÀM THƠ LÀ TRẢ NỢ CUỘC ĐỜI&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;như mồ hôi lóng lánh…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hạt sương thơ ca sẽ vô nghĩa biết mấy&lt;br /&gt;nếu chỉ long lanh &lt;br /&gt;bằng cái long lanh riêng tư&lt;br /&gt;và chỉ cho riêng tư!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hạt sương thơ ca lóng lánh&lt;br /&gt;bằng cái lóng lánh của triệu triệu vì sao&lt;br /&gt;giữa bình thường thinh lặng&lt;br /&gt;đó là sự Hiện Hữu&lt;br /&gt;bi đát hoặc hạnh phúc…&lt;br /&gt;tâm thức đã và đang&lt;br /&gt;trĩu nặng hay nhẹ nhõm những công án&lt;br /&gt;tự nghìn xưa, trong hôm nay…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;hạt sương thơ ca nhỏ bé&lt;br /&gt;nhưng không vô nghĩa&lt;br /&gt;vì không muốn vô nghĩa!&lt;br /&gt;hạt sương mãi hoài khắc khoải mối nợ&lt;br /&gt;– có mặt ở đời&lt;br /&gt;là đã mắc nợ –&lt;br /&gt;với cả cõi đời&lt;br /&gt;long lanh triệu triệu vì sao…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;như mồ hôi&lt;br /&gt;hạt sương lóng lánh…&lt;br /&gt;                            &lt;br /&gt;TRẦN XUÂN AN&lt;br /&gt;(trích từ tập Lặng lẽ ở phố, 1996)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;MỤC LỤC&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Khúc 1: NGƯỜI ĐÀN BÀ TẬP MỈM CƯỜI &lt;br /&gt;2. Khúc 2: MỘT MÌNH VỚI CON &lt;br /&gt;3. Khúc 3: KHÚC RU KÍ ỨC &lt;br /&gt;4. Khúc 4: BẤT GIÁC, NIỀM ĐAU CŨ &lt;br /&gt;5. Khúc 5: ĐIỆP KHÚC TRẦM &lt;br /&gt;6. Khúc 6: NHỮNG MIỀN KHUẤT &lt;br /&gt;7. Khúc 7: GIỮA RỪNG CÂY MUÔNG THÚ &lt;br /&gt;² Phụ bản tranh mực đen 1&lt;br /&gt;8. Khúc 8: BÃI THA MA TUỔI THƠ &lt;br /&gt;9. Khúc 9: NĂM ĐẦU TIÊN ĐẾN TRƯỜNG &lt;br /&gt;10. Khúc 10: CÁI ĐẸP SINH NỞ &lt;br /&gt;11. Khúc 11: QUÊ HƯƠNG CÙNG ĐINH &lt;br /&gt;12. Khúc 12: RUỘT THỊT &lt;br /&gt;13. Khúc 13: KHẢO CUNG CỦA HỒN NHIÊN &lt;br /&gt;14. Khúc 14: CÀNH LÁ MỤC VÀ NGỌN NẾN&lt;br /&gt;15. Khúc 15: LẰN ROI &lt;br /&gt;16. Khúc 16: NỬA KIA CỦA SỰ THẬT THÂN XÁC… &lt;br /&gt;² Phụ bản tranh mực đen 2&lt;br /&gt;17. Khúc 17: ÁM ẢNH&lt;br /&gt;18. Khúc 18: TUỔI MƯỜI BẢY CON NHÀ CÙNG ĐINH&lt;br /&gt;19. Khúc 19: NỀN TẢNG, LÚC NÀY &lt;br /&gt;20. Khúc 20: NÉN NHANG CHÁY BÙNG TRÊN TRẢNG CÁT ƯỚT&lt;br /&gt;21. Khúc 21: NỬA CỦA CHA NỬA CỦA MẸ &lt;br /&gt;² Phụ bản tranh mực đen 3&lt;br /&gt;22. Khúc 22: VẾT THƯƠNG TÌNH YÊU&lt;br /&gt;23. Khúc 23: VĨNH BIỆT NIỀM CẢM CÚM HẠNH PHÚC BUỒN&lt;br /&gt;24. Khúc 24: CÓ DI TRUYỀN TRONG EM KHÔNG&lt;br /&gt;25. Khúc 25: ƠI THÁCH THỨC CỦA MẶC CẢM&lt;br /&gt;26. Khúc 26: NHỮNG BÓ HOA ÁNH SÁNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phụ bản tranh: HUỲNH THỊ PHÚ &lt;br /&gt;Ảnh tác giả: NGUYỄN SÔNG BA&lt;br /&gt;Bìa 4:&lt;br /&gt;chân dung &lt;br /&gt;Trần Xuân An tự vẽ &lt;br /&gt;theo ống kính nhiếp ảnh của Phạm Bá Thịnh&lt;br /&gt;1996&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;VÀI NÉT VỀ TÁC GIẢ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trần Xuân An&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Sinh ngày 10. 11. 1956.&lt;br /&gt;Nơi chôn nhau cắt rốn: Huế.&lt;br /&gt;Quê cha đất tổ: Quảng Trị.&lt;br /&gt;Tuổi học trò theo cha và anh sống ở nhiều nơi.&lt;br /&gt;Tốt nghiệp Đại học Sư phạm Huế (1974 – 1978). Dạy học ở Lâm Đồng gần 5 năm.&lt;br /&gt;hiện chuyên sáng tác, nghiên cứu tại TP. HCM.&lt;br /&gt;(hội viên Hội Nhà văn TP. HCM.)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1971, cùng bạn bè chủ trương tập san &lt;em&gt;Đất Vàng&lt;/em&gt;, trong giới học sinh ở Tam Kỳ (Quảng Nam – Đà Nẵng), với bút hiệu &lt;em&gt;Huyên Đình (Người Mẹ)&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;1973, &lt;em&gt; “Tiếng chuông xưa” &lt;/em&gt;, bài thơ lãng mạn đầu tiên in trên Tuổi Ngọc.&lt;br /&gt;1975, được tặng thưởng &lt;em&gt; “Một trong mười bài thơ hay nhất trong năm”&lt;/em&gt; của báo Văn nghệ Giải phóng.&lt;br /&gt;1991, giải &lt;em&gt;Sáng tạo trẻ&lt;/em&gt;, Hội VHNT. Quảng Trị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;DANH MỤC&lt;br /&gt;TÁC PHẨM, SOẠN PHẨM, BIÊN KHẢO&lt;br /&gt;CỦA TÁC GIẢ&lt;br /&gt;(tính đến 2005)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tác phẩm đã xuất bản và đã đăng kí bản quyền tại Cục bản quyền tác giả văn học nghệ thuật Việt Nam: &lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Nắng và mưa, thơ, Hội VHNT. Quảng Trị, 1991.&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 7-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/705_index.htm&lt;br /&gt;2. Hát chiêu hồn mình, thơ, Nxb. Đồng Nai, 1992.&lt;br /&gt;Blogger tháng 11-2005&lt;br /&gt;http://tranxuananthitap2.blogspot.com/ &lt;br /&gt;3. Tôi vẫn ở trên đường, thơ, Nxb. Văn Nghệ Tp. HCM., 1993.&lt;br /&gt;Blogger tháng 11-2005&lt;br /&gt;http://tranxuananthitap3.blogspot.com/&lt;br /&gt;4. Lặng lẽ ở phố, thơ, Nxb. Trẻ, 1995.&lt;br /&gt;Blogger tháng 11-2005&lt;br /&gt;http://tranxuanantthitap4.blogspot.com/&lt;br /&gt;5. Kẻ bị ném vào bão, thơ, Nxb. Trẻ, 1995.&lt;br /&gt;6. Hát với đời ơi thương mến, thơ, Nxb. Trẻ, 1996.&lt;br /&gt;Blogger tháng 11-2005&lt;br /&gt;http://tranxuananthitap6.blogspot.com/&lt;br /&gt;7. Quê nhà yêu dấu, trường ca thơ, Nxb. Văn Nghệ Tp. HCM., 1998.&lt;br /&gt;Blogger tháng 11-2005&lt;br /&gt;http://tranxuanantthitap7.blogspot.com/&lt;br /&gt;8. Có một nơi lá mãi xanh, tiểu thuyết, Nxb. Hội Nhà văn, 1999.&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 7-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/705_index.htm&lt;br /&gt;9. Ngôi trường tháng giêng, tiểu thuyết, 1998, Nxb. Thanh Niên, 2003.&lt;br /&gt;Blogger tháng 11-2005&lt;br /&gt;http://tranxuananngoitruongthgieng.blogspot.com/ &lt;br /&gt;10. Sen đỏ, bài thơ hoà bình, tiểu thuyết, 1999, Nxb. Thanh Niên, 2003.&lt;br /&gt;Blogger tháng 11-2005&lt;br /&gt;http://tranxuanansendobthhbinh.blogspot.com/&lt;br /&gt;11. Phụ chính đại thần Nguyễn Văn Tường (1824 – 1886), truyện – sử kí – khảo cứu tư liệu lịch sử, trọn bộ 4 tập, 2002 – 2003; Nxb. Văn Nghệ TP. HCM.&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 11-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_IV05/1105_index.htm&lt;br /&gt;12. Ngẫu hứng đọc thơ, phê bình thơ, 2003; NXB. Văn Nghệ TP. HCM., 2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 7-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/705_index.htm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tác phẩm đã hoàn tất bản thảo:&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;13. Mùa hè bên sông (Nỗi đau hậu chiến), tiểu thuyết, 1997; hai bản đã sửa chữa và bổ sung, 2001 (lần hai) và 2003 (lần ba).&lt;br /&gt;Website Giao Điểm:&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 6-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/605_index.htm&lt;br /&gt;14. Thơ những mùa hương, thơ.&lt;br /&gt;Blogger tháng 11-2005&lt;br /&gt;http://tranxuanantthitap9.blogspot.com/&lt;br /&gt;15. Giọt mực, cánh đồng và vở kịch điên, thơ.&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 9-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/905_index.htm&lt;br /&gt;16. Nước mắt có vị ngọt, tập truyện ngắn, 1999.&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 10-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_IV05/1005_index.htm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Soạn phẩm biên khảo đã hoàn tất bản thảo:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;17. Nguyễn Văn Tường (1824 – 1886), thơ – Vài nét về con người, tâm hồn và tư tưởng (biên soạn – nghiên cứu, phản bác, và tập hợp một số bản dịch, bài khảo luận văn học và sử học về NVT.), 2000 &amp; 2003.&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 8-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/805_index.htm&lt;br /&gt;18. Tiểu sử biên niên Kì Vĩ phụ chính đại thần Nguyễn Văn Tường – “kẻ thù lớn nhất của chủ nghĩa thực dân Pháp” (từ Đại Nam thực lục, rút gọn), dạng niên biểu, sách dẫn chi tiết, phần I, 2001.&lt;br /&gt;19. Những trang Đại Nam thực lục về Kì Vĩ phụ chính đại thần Nguyễn Văn Tường (1824 – 1886) và các sự kiện thời kì đầu chống thực dân Pháp… (Quốc sử quán triều Nguyễn, Tổ Phiên dịch Viện Sử học VN.), chọn lọc, phần II, 2001.&lt;br /&gt;20. Nguyễn Văn Tường (1824 – 1886), “những người trung nghĩa từ xưa, tưởng không hơn được”, khảo luận và phê bình sử học, 2002 &amp; 2003. Website Giao Điểm:&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/505_index.htm&lt;br /&gt;21. Suy nghĩ về một số vấn đề trong lịch sử cổ đại nước ta, khảo luận, 7.2004.&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com tháng 9-2005&lt;br /&gt;http://www.giaodiem.com/mluc/mluc_III05/905_index.htm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;GHI CHÚ THEO THỦ TỤC:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TÁC GIẢ GIỮ BẢN QUYỀN TỪNG CHỮ, TỪNG Ý TƯỞNG CỦA MÌNH. &lt;br /&gt;TRÂN TRỌNG&lt;br /&gt;VÀ THÀNH THẬT BIẾT ƠN.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;QUÊ NHÀ YÊU DẤU&lt;br /&gt;trường ca thơ&lt;br /&gt;TRẦN XUÂN AN&lt;br /&gt;NHÀ XUẤT BẢN VĂN NGHỆ TP. HCM.&lt;br /&gt;1996&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TRUY CẬP THÊM &lt;strong&gt;CÁC ĐỊA CHỈ WEBs/ BLOGs&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;(bấm vào LINKs sau đây):&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananthitap9.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananthitap9.blogspot.com/ &lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tacphamtranxuanangiaodiem.blogspot.com/"&gt;http://tacphamtranxuanangiaodiem.blogspot.com/&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;a href="http://tranxuananngoitruongthgieng.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananngoitruongthgieng.blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://tranxuanansendobthhbinh.blogspot.com/"&gt;http://tranxuanansendobthhbinh.blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://tranxuanantthitap4.blogspot.com/"&gt;http://tranxuanantthitap4.blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://tranxuananthitap3.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananthitap3.blogspot.com/&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;a href="http://tranxuananthitap6.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananthitap6.blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuanantthitap9.blogspot.com/"&gt;http://tranxuanantthitap9.blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuananthitap2.blogspot.com/"&gt;http://tranxuananthitap2.blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://tranxuanantruongcatho7.blogspot.com/"&gt;http://tranxuanantruongcatho7.blogspot.com/&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HOẶC CÓ THỂ BẤM VÀO DÒNG CHỮ &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;VIEW MY COMPLETE PROFILE&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;Ở BẢNG &lt;strong&gt;ABOUT ME&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;ĐỂ ĐỌC NHỮNG TÁC PHẨM KHÁC CỦA TÁC GIẢ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/19351005-113308257563587991?l=tranxuanantruongcatho7.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tranxuanantruongcatho7.blogspot.com/feeds/113308257563587991/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=19351005&amp;postID=113308257563587991' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/19351005/posts/default/113308257563587991'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/19351005/posts/default/113308257563587991'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranxuanantruongcatho7.blogspot.com/2005/11/qu-nh-yu-du.html' title='QUÊ NHÀ YÊU DẤU'/><author><name>Phan Huyên Đình (Trần Xuân An)</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04366565891846379473</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='21' height='32' src='http://photos1.blogger.com/blogger/3234/1819/1600/A%203.1.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
